Đã qua 2 ngày rồi mà hnay mới có tý thời gian tỉnh táo để kể lại chuyện ngày hôm đó. Cả tuần chuẩn bị hồ sơ, để đến hôm ấy mang đi nộp. Tuần vừa rồi là tuần đầu tiên quay lại 3 việc, công nhận là rất mệt, vì lâu lắm rồi mới lại đi làm chóng mặt như vậy. Đi làm mới có nhiều niềm vui, chứ ở nhà thì buồn lắm. Tự nhiên lại có ông bạn nhiệt tình giúp đỡ tìm việc, ko biết có phải giúp thật hay ko, mà sao thấy nhiệt tình quá, cũng tự nhiên thấy nghi nghi.
Cả tuần nay, hắn lại nghỉ việc sáng, chỉ ở nhà ngủ, sao mình thấy cuộc sống của hắn khó khăn quá. Việc thì chả đâu vào đâu, cái tính của hắn, cứ lầm lầm lì lì, sao thấy chật vật quá. Mới làm việc quán cơm được 3 tháng, lúc người ta cần người thì ngta cho làm ko ngày nghỉ, giờ khi có nhiều người thì lại cắt lịch của hắn, thế mà hắn còn nói là dễ sô đan nữa chứ. Đúng là đồ ngốc mà. Ngta chẳng cần mình nữa nên ngta mới thế. Còn quán nhậu đêm cũng vậy, ngta bóc lột sức lao động của mình, mà mình cứ lao đi làm, làm cả tháng mà chẳng được bao nhiêu tiền.
Như hắn nói, số hắn vất vả, làm cái gì cũng vất vả, mãi mới đến được đích. Mình thấy có vẻ cũng như thế thật. Mỗi cái việc đi nộp hso thôi cũng thấy khó khăn rồi. Sáng đó mình lên đúng giờ rồi, Nếu tất cả đã xong xuôi thì có lẽ đã ko bị muộn, rồi mất một ngày đợi chờ, ai cũng mệt mỏi. Mình sợ 1 điều, quyển sổ ngân hàng đó là do mình in, ko biết liệu có vướng mắc gì ko nữa. nếu có làm sao, mình sẽ chịu tội kiểu gì đây? Một ngày lang thang cùng nhau, đi ăn, dung dăng dung rẻ với nhau, dù vẫn vướng bận cái hồ sơ nhưng mình cũng thấy vui. Vì được cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, đúng là lúc hoạn nạn mới cần đến nhau. Tình yêu với mình là sự đông cảm chứ ko phải vì vẻ hào nhoáng bên ngoài. Cùng nhau vượt qua khó khăn, dù biết cuộc sống có vô vàn khó khăn, nhưng chúng ta cùng nhau giải quyết, nhất định sẽ đến được ngày mai tươi sáng hơn. Ngày mai hắn phải đi nộp một mình, vì mai mình phải đi làm. Như thằng Hà nói, lúc mình đi nộp, cũng lặn lội chờ đợi cả buổi, đi từ chỗ làm đến đsq ngồi vật vờ 2 tiếng để rồi cũng là người thứ 4 mới nộp được. Rồi cái ngày đi lấy kết quả, cũng mất một ngày chờ đợi. Khi biết được kết quả, người đầu tiên mình muốn nói là hắn, mình đã ko tin vào mắt mình, vì chỉ được có 6 tháng. Mình nghĩ ngay tới cảnh phải chia tay hắn, mình với hắn mới quen nhau được 5 tháng thôi, mọi thứ còn chưa đi đến đâu, chưa được gọi tên là gì, mà mình đã phải về. Mình ko muốn như thế. Mình đến cty chờ hắn, chỉ muốn được nhìn thấy hắn, cho an ủi cái niềm tin sắp vỡ vụn trong mình. hắn tưởng thật, cứ hỏi han khi nào về, hắn ko cho mình đến nhà chơi, có vẻ như đang dấu diếm điều gì đó. Mà thôi, cũng chả cần để ý nữa. Nhưng mình vẫn muốn biết, cái tìm kiếm đó để làm gì, vì nó đã đập vào mắt, với cả thái độ dạo gần đây của hắn. Đừng đổ lỗi cho việc đi làm về mệt, vì giờ mình còn làm mệt gấp mấy lần hắn cơ mà. Khi quyết định cùng nhau đi về, hắn nói nhỏ "coi như đi hẹn hò" mà mình thấy vui thế. Rồi lúc trên tàu, đứng nói chuyện, hắn thật gần, những giây phút như thế có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được. Mà buồn cười, cứ hôm nào hắn dẫn đi ăn, là cái quán muốn ăn đóng cửa, vậy là lại được đi thêm một đoạn đường, Hôm ý, hắn tự kéo tay mình để nắm, những ngón tay đan xen vào nhau. Ước gì bàn tay ấy sẽ năm suốt ko buông nhỉ?
Hnay hắn nói đi chơi với cty, ko biết có vui ko. Để tối về hỏi, nhưng mình sợ hắn lại ko đi. Vì giờ mình cái tính của hắn rồi.
Tháng 8 hắn sẽ về vn, mình sợ, sợ hắn về rồi, sẽ để lại hồn hắn ở vn, mà chỉ mang mỗi người sang thôi. Mình chỉ sợ cái ngày đó sẽ xảy ra thôi. bao nhiêu cố gắng của mình sẽ tiêu tan hết. Nhưng thôi, mong cho ngày mai hắn nộp hồ sơ suôn sẻ. Mai mình cũng sẽ đi phỏng vấn.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire