jeudi 22 janvier 2015

Gửi một người …

Có điều bạn chưa biết
Ngày bạn mới vào lớp, mình đã để ý bạn. Cái thời cấp 2 trẻ con ấy, cũng có rung động chứ? Giờ thì tớ ko nhớ là học cùng nhau mấy lớp và bạn ngồi chỗ nào, bàn nào nưa? Chỉ còn lại bức ảnh chụp cuối năm, thấy dáng bạn cao nhất lớp, đứng ở cái góc khuất ấy.
Ba năm cấp ba, mỗi đứa một trường, chả liên lạc gì, mà tớ cũng chả thèm để ý bạn là ai nữa, đến cái tên còn quên.
Vào đại học, trong 5 đứa chơi thân, tớ là đứa đi xa nhất, chỉ vì cái lý do ngớ ngẩn – đi cho biết đây biết đó – thực chất ko phải vậy, đi xa là để quên mối tình đầu của tớ. Mối tình đơn phương tớ dành tặng cho anh bạn khóa trên. Do mình tự ôm mộng để rồi sau 2 năm xa nhà, khi ngẩn người nhìn ảnh anh ấy, mình tự hỏi – ai đây nhỉ ? Người ta nói thời gian là phương thuốc chữa lành vết thương lòng rất tốt quả ko sai tý nào.
Tình cờ qua một người bạn, mình nối lại liên lạc với bạn, rồi từ đó, đi đâu cũng í ới gọi, mặc dù chưa thân lắm. chả hiểu trời xui đất khiến thế nào mà bạn lại giới thiệu cho tớ với người ấy quen nhau. Thật ra thì chắc cũng ko có kết quả buồn thế này đâu, nhưng do tớ, lỗi ở tớ, chính tớ là người gây ra chuyện này, nên giờ tớ phải chịu. Thôi chuyện gì qua cũng qua rồi, cũng k muốn nhắc lại nữa. Rồi thời gian sẽ quên thôi mà.
Có điều bạn chưa biết
Ra trường là những lần hẹn hò, tụ tập mau dần giúp tớ lấy lại cái cảm giác thích bạn. Híc, như trẻ con ấy nhỉ? Thích thôi, chứ chưa hẳn yêu đâu nhé. Cái cảm giác nó cứ âm ỉ trong tớ nhưng tớ ko dám nói ra, vì tớ biết, bạn đã có người yêu, cô bé cùng quê, nhỏ nhắn, xinh xắn. Chưa được tiếp xúc lần nào nhưng tớ đoán, chắc cố bé đó phải dịu dàng, nết na lắm, vì qua những lần nói chuyện tẩn ngẩn tần ngần với bạn, tớ biết mẫu người bạn thích như thế nào.
Có điều bạn chưa biết
Cái hôm 10/3 ấy, tớ được cử đi thanh niên ở đền Hùng. Tớ đã tự nhủ là từ giờ sẽ tán cậu. Vì tớ biết bạn mới chia tay người yêu. Đó là lý do mà tớ xung phong lên đền Thượng, nơi cậu làm việc, chỉ để nhìn xem cậu ở đâu. Rồi lại còn được mời nước, mặc dù tớ nói ko uống nhưng cậu vẫn mua.
Cả buổi chỉ đứng nhìn trộm về phía cậu đứng. Cái dáng người nhỏ, cao, gầy đứng giữa đoàn người đi lễ, vẫn nổi bật lên màu áo xanh ấy, làm sao có thể quên được. Bất chợt người ấy đi qua, cái khuôn mặt quen quen mà ko biết đã nhìn thấy ở đâu rồi, ah, hóa ra là người yêu cậu. Nhìn theo bóng dáng ấy, tớ thấy người ấy đi về phía cậu, và rồi hai người gặp nhau. Tớ biết, tớ ko thể, tớ ko còn chút hy vọng gì nữa rồi.
Sau ngày đó chúng mình có chat với nhau, nói chuyện rất thẳng thắn, nhưng cũng có thể là nói đùa, tớ nói ra ngày trước như thế nào, giờ thế nào, nhưng có lẽ, cậu cũng ko để ý đâu nhỉ. Chuyện cũng chỉ có vậy
Có thể cậu đã biết
Bao nhiêu lần đi chơi ko rủ câu, rồi lại bị trách là đi ăn mảnh, đến một ngày, tớ rủ cậu đi chơi, tất nhiên ko chỉ đi với tớ, mà đi với nhóm bạn của chúng ta. Có lẽ đó là lần đầu tiên cậu đi chơi với bọn tớ, và cũng là lần đầu tiên tớ được đi với bạn, ngoài những buổi café, ai có chân tự đi.
Buổi đi chơi ấy cho ta hiểu nhau hơn, làm bạn với nhau cũng lâu rồi mà mới có buổi đi chơi như thế, đúng là trăm nghe ko bằng một thấy, nhiều điều thú vị và bất ngờ mà giờ tớ mới nhận ra. Thật ra, khi thích một người, mình chỉ thích được cái mà họ mang đến cho ta, còn chưa thể hiểu hết được con người họ. Giống như ở trong chăn lâu ngày mới biết chăn có rận. Bạn ko như những gì tớ nghĩ.
Sau buổi đi chơi đó, tớ có tâm sự với đứa bạn là có tình cảm với cậu, rồi nó buôn dưa với cậu, vậy là cậu biết tớ có tình cảm với cậu, nhưng cậu đã an ủi nó bằng cách, cứ để tình bạn như vậy đi, đừng tiến xa làm gi, để khó xử. Tớ chấp nhận, chúng ta chỉ là bạn thôi.
Có điều bạn chưa biết
Các anh cùng cơ quan, ai cũng gán ghép chúng ta với nhau, bạn lâu ngày rồi, yêu sao được. Có lẽ cũng hết cái tuổi yêu rồi. Thôi thì cứ làm bạn đi nhé, gặp nhau đâu cũng chí chóe với nhau
Có điều bạn chưa biết
Và gần đây nhất là lần bạn rủ đi hát, đây mới là một cú sốc mà bấy lâu nay mình ko biết. Có thể ai cũng biết, chỉ một người ko biết – đó là tớ. Con trai, ai cũng uống rượu, ai cũng say, nhưng chưa bao giờ tớ nghĩ, cậu lại như thế.
Bao nhiêu lần đi hát với nhóm, cậu ko hát, chỉ ngồi nghe, chụp ảnh cũng ko cho. Vậy nhưng hôm ấy, cậu hát rất nhiệt tình, cậu làm tớ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cũng có thể do tớ quá ngây thơ, cái suy nghĩ lúc nào cũng nghĩ mình xấu, người ta tốt nên đã chủ quan trong tất cả các trường hợp. để rồi nhiều lần ngã ngửa chết đứng.
Thực ra thì cũng ko có gì to tát cả, nhưng từ giây phút ấy, hình ảnh trong tớ về cậu đã thay đổi, thay đổi 180 độ, và ko thể quay lại con số ban đầu nữa. Bao nhiêu hình ảnh đẹp về cậu, người bạn học dong dỏng cao, gầy, gù, hiền lành, ngoan ngoãn … đã hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là một thằng con trai cũng hội tụ đủ các tật xấu của những thằng con trai khác.
Sau cái lần ấy, tớ lại thấy, tớ ko thích cậu nữa. Híc, con gái mà, sáng nắng chiều mưa, trưa ẩm ẩm, và có lẽ, tớ cũng vậy.
Tớ viết mấy dòng này, thấy nhẹ cả người, có lẽ ta chỉ là bạn thôi. Như vậy nhé !!!

Ước mơ

17/1/2015

20 năm trước, khi còn bé tý, 5 tuổi, thấy Bố mặc quần áo cảnh sát, có biết gì đâu, nhưng cũng ước mơ, mai sau con sẽ được mặc bộ quần áo màu xanh ấy, đi đôi giay đen, đội mũ cảnh sát như bố. 
Rồi thời gian cứ thế trôi, cái ước mơ ấy cũng cứ lớn dần. 
10 năm trước, bước vào cấp III, chọn cái trường cả tỉnh đua nhau vào, rồi đắn đo suy nghĩ giữa Anh và Pháp. Nếu học Anh để thi Công an thì xác định trượt, nếu đi đường vòng thì cứ cố gắng thi, nhưng nguỵen vọng ko phải anh. Mà các trường cảnh sát thì làm gì có tiếng Pháp chứ?
3 năm sau, đứng trước ngưỡng cửa Đại học, lại đắn đo chọn trường, trường nào đây? Học tiếng thì chỉ có Ngoại Ngữ, Sư phạm thôi, còn mơ ước gì nữa? Muốn chuyển trái ngành uh, người ta cũng ko tuyển mình vì năm đó, tỉ lệ nữ rất ít, nhà lại có anh trai làm công an rồi thì mơ ước gì nữa? “-Muốn anh mày bỏ nghề để mày vào thì mày có thích ko?” – Câu nói ấy như tạm ngưng lại cái ước mơ ấy, chọn con đường khác để có thể xin ngang – như người trong ngành vẫn nói.
4 năm sau, học xong cái bằng Sư Phạm, nhưng cái tiếng, mà bên Công an cũng chẳng khi nào tuyển, ước mơ phai nhạt dần đều khi nghĩ, nếu lấy được chàng công an, thì cũng giống mẹ, nhà một công an là đủ. Cuộc đời vốn chẳng bao giờ công bằng nhỉ, người ta lấy đi hoài bão, niềm tin vào cuộc sống của mình, giờ đây, khi đi lạc vào con đường xa thẳm, chẳng tìm thấy lối ra. Nó cứ mờ mịt, và ngày càng bế tắc. Còn cái ước mơ kia, giờ hỏi lạ, nó cũng theo gió đi đến tận phương trời nào rồi.
Bây giờ nghĩ lại, mất quá nhiều thời gian cho cái ước mơ viển vông, ko bao giờ thành hiện thực nữa, khi niềm tin đã mất thì khó có thể lấy lại. mới 3 năm trước thôi, khi cứ nghĩ đến màu xanh áo lính là đôi mắt ánh lên niềm tự hào, cuộc đời tưoi sang. Còn bây giờ, khi nghĩ tới màu áo xanh ấy, là nghĩ ra hang loạt các hình ảnh “say xỉn, đánh người, chửi bới, gái gú …” Hình tượng trong tôi nay sụp đổ hoàn toàn. 
Và nếu có ước muốn cho cuộc đời này, tôi vẫn ước muốn quay về cái thời giàn 20 năm về trước, qua con mắt trẻ thơ, hình tượng người chiến sĩ công an mà tôi biết - thiêng liêng, cao quý.

Làm quen

A: hề lú !!!
B: chào bạn
A: Rất vui được làm quen ới bạn
B: uhm, mình cũng vậy
A: Bạn tên gì vậy?
B: Mình tên là ...
A: Bạn năm nay bao nhiêu tuổi, bạn ở đâu, đang làm gì ...
B: Mình ... tuổi, quê ở ..., chưa làm gì, vẫn còn ăn bám
A: vậy ah
...
15 phút
...
B: Sao bạn ko nói gì vậy?
A: Chúc bạn ngủ ngon !
A: G9
Vậy thôi, giờ quen nhau cũng dễ, mà bỏ nhau cũng dễ. Chỉ cần nhìn thấy avatar xinh xinh một tý là gửi lời mời kết bạn, nhắn tin qua lại, nếu thấy hợp thì nhắn tin tiếp, ko hợp thì next top model ngay. Chả có gì ngại ngùng, chả có gì vấn vương cả.
Cuộc sống ngày càng hiện đại, người ta gặp nhau trên mạng nhiều hơn ở ngoài đời. CÓ khi cả tỷ năm ko được gặp nhau, có thể vì khoảng cách địa lý, có thể vì yếu tố chủ quan - chưa đủ điều kiện ... mà gặp nhau. Vậy mà chỉ cần lên mạng, có các phương thức gắn kết chúng ta lại gần nhau hơn, và thế là, chúng ta quen nhau.
Quen rồi, thân rồi, yêu rồi, và đến lúc chán rồi, thì ta sẽ tự out thôi. ko một lời từ biêt, ko một câu chào, chỉ cần Hủy kết bạn, vậy là tự hiểu. Có người không bằng lòng, chửi bới nọ kia, lôi hết cái xấu của nhau ra mà kể tội, trời, đúng là chuyện trẻ con. CÓ còn tác dụng ko? khi người ta đã ko còn quan tâm đến mình nữa? Có người tặc lưỡi cho qua - chắc ko phải duyên của mình - mong chờ làm gì?
Đâu phải vậy, người ta có câu Thêm bạn bớt thù, từ bốn phương trời ta về đây chung vui, vui được bao nhiêu thì cứ vui, hãy cứ giữ lại cho nhau những ấn tượng đẹp, những hình ảnh, những cử chỉ, và những lời nói hay để có thể cả đời sẽ không bao giờ quên nhau. Hà cớ chi phải dành tặng nhau những lời chửi bới, xỉa xói, thù hằn, để không bao giờ nhìn mặt nhau nữa???
Cuộc đời, có dài bao nhiêu, mới đó mà 1/4 cuộc đời đã đi qua. Nhìn lại chặng đường, cũng chẳng bằng phẳng, nhưng cũng chưa lắm chông gai, có gai, có chông nhưng cũng chưa nhọn đến mức đễ ko thể vượt qua. Vui vì có nhau, vui vì được biết nhau, vui vì được chia sẻ cùng nhau, cũng chả biết lúc đó có vui hay ko, nhưng sau bao lâu nhìn lại, thấy vui, kể lại cho người khác nghe, đã từng có thời gian như thế. Vậy là vui.

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...