samedi 10 septembre 2016

10.9.2016

Vừa xếp xong hành lý để chuẩn bị về, vì ko có nhiều thời gian. Còn 5 ngày nữa thôi, 2 đêm ngủ nhà, 3 đêm đi làm, và đêm thứ 6 là được ngủ với mọi người ở nhà rồi. Nhanh quá, mới ngày nào còn chấn ướt chân ráo đến đây, nước mắt ngắn nước mắt dài, vậy mà giờ đã được gần 9 tháng rồi, chính xác là 8 tháng 5 ngày. mọi thứ ở đây dường như dần trở nên thân quen, con người, cũng trở nên thân thiện, đều là người một nhà, mặc dù nhiều khi ko hiểu họ nói gì.
Là vì mình quá kém, do mình lười, chứ ko phải mình dốt. nhưng sao chả có tý động lực gì cả vậy? Cứ nghĩ đến cảnh người ấy tay trong tay với người khác, bao nhiêu niềm tin dường như đều vỡ vụn hết. Cũng xác định tâm lý rồi, nhưng sao mỗi lần nghĩ đến vẫn bàng hoàng lắm.
Ngôi nhà chung - Dragon Building - mọi người đến từ mọi miền của VN, sang đây với cùng một mục đích là kiếm tiến. Rồi mỗi người một chí hướng khác nhau, có người sẽ ở lại, có người sẽ về, có người học đại học, có người học cao đẳng ... Ai cũng có ước mơ, nhưng sao cái ước mơ của mình thì chẳng giống ai cả. Ngần này tuổi rồi nhưng dường như vẫn chưa có một mục đích sống cụ thể cho riêng mình.. Dường như buông xuôi cho số phận, đến đâu thì đến vậy ấy. Sao lại thế nhỉ? Vì ai, vì cái gì mà từ một người tràn đầy nhựa sống của những năm tháng đầu 20, giờ chỉ là con người chờ đợi số phận quyết định của những năm tháng cuối 20.

mardi 6 septembre 2016

7.9.2016

Vừa qua một đêm làm việc mệt ngoài, càng đi làm càng thất vui, trừ hôm nào gặp phải thằng điên. Việc thì nhiều đấy nh sao ko thấy oải lắm. Thần tượng ko còn đi làm nữa, cũng thấy thiếu thiếu chút gì ấy. 
Hnay trời lại mưa, thất thường quá, tối qua xem thì tận 10h mới mưa cơ mà, nên có mang áo mưa đâu. 
Sáng đến cty, giật mình nghe 2 từ "người nước ngoài" và "người nhật" có vẻ gì đó khác thường. Quản lý nhắc khi nào học xong thì ở lại. Ko biết mình có làm sai gì ko nữa. Vừa làm vừa nghĩ thì mình mắc 2 lỗi đó, biết lỗi rồi, cói gắng sửa sai. 3 tiếng cũng hết, ngồi nghe quản lý nói thì hoá ra là tại 2 thằng nepan kia, lúc đầu cứ nghĩ từ ngày mai cả bọn nghỉ việc rồi chứ. Nhưng ko phải, phần lớn chỉ nói bọn kia, còn mình chả liên quan. Nhưng chúng nó làm gì thì sẽ ảnh hưởng đến mình. Một ng làm, cả làng chịu mà. 
Hqua nghe tiền học phí đã đau đầu rồi, đang tính tìm thêm việc để làm, ở đây mà nghỉ nữa thì ăn gì đây? 
Mọi ng làm đc, chống chọi đc thì mình cũng sẽ làm đc, cố lên Mr Dê núi!

lundi 5 septembre 2016

5.9.2016

Còn 10 ngày nữa là đc về, sao cảm giác chả ai muốn mình về ấy nhỉ? Giờ thấy ai cũng hờ hững, cái gì cũng nhạt nhẽo. Thôi, chả quan tâm. 
Lại một tuần nới bắt đầu, một guồng quay mới. Tối nay ăn nhiều quá, giờ vẫn còn tức bụng, áo lại chật. Cứ ăn uống thoải mái là y như rằng, ... 
Thời tiết kiểu gì mà lại nẻ môi cơ chứ? Nẻ đến chảy máu. Thời tiết thì có hanh khô lắm đâu chứ nhỉ? Qua rồi cái tháng nóng nhất, trời đã dần sang thu rồi. Tạm thời cứ ổn định 2 việc vậy, sau này tính tiếp. Cái gì cũng có cái giá của nó, đâu phải đốt cháy giai đoạn là tốt đâu. Đều có sự sắp đặt của số phận hết rồi mà. 
Hết 1 đêm rồi, mệt nhoài! Sao nhiều hàng thế ko biết. Anh béo còn cho đi ngủ sớm chứ. Công nhận làm với anh béo thích thật. Còn ông đeo kính thì đúng là ... Ngủ tý để đến cty mới nào

samedi 3 septembre 2016

3.9.2016

Gửi Nhóc của chị
Chuyện tình yamato chứ
Hôm nay là thứ 7, chị đi làm, ai cũng ngạc nhiên vì độ mạo hiểm của chị. ^^
Hôm thứ 2, chị có đi làm nh gặp phải tên điên nên chị bỏ về luôn. Trồ khuyên chị cũng mặc kệ. Rồi thứ 5 chị xin đi làm thứ 7 để bù lại. Trồ mình dễ mà em nhỉ? 
Lúc chiều chị nt hỏi em xem chuyển nhà sao rồi, nghe e nói bực mình, mà chị chẳng làm gì giúp e đc. Chị thấy hơi áy náy vì rủ e ở cùng thì lại ko chuyển được. 
Hnay chị đi xe ở kinsicho, vì mai nghỉ sáng. Nhìn mọi thứ xung quanh chị lại nhớ đến em. Chị chọn chỗ mà mọi khi e hay ngồi, ko nhớ là hàng mấy nh bên phải, cùng dãy với lái xe. Buổi tối e hay ngồi bên phải, còn sáng về, chị hay chọn ngồi bên trái, để tránh nắng. 
Vậy là đã hơn 1 tuần e ko đi làm rồi đấy, chẳng ai hỏi thăm chị mỗi khi đi kyuke cả. Nhớ mỗi lần đi làm, e cứ phải chui vào nhà vs trước rồi mới đi, chị chờ lúc đó để nhìn rồi cười với em một cái. 
"Chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ ah?"
- sao ko mang áo đi thay, hôi xì ấy
-> để cho c nhớ mùi của em
Chẳng nhớ vì sao mình lại bắt chuyện với nhau nữa nhỉ? Nhớ cái hôm đầu tiên gặp e, chị đứng hình vì cái vẻ đẹp trai của e, mỗi lần e đi qua, chị lại nhìn trộm e, rồi cái hôm e cho kẹo cái Hường, 
- sao ở đây có 2 người mà mày cho kẹo mỗi nó?
Vậy là từ những buổi sau em đều chào chị. Có vẻ ngoan đấy! Đến ngày e cắt tóc, chị đến mà đảo mắt quanh, ko thấy e đâu cả, rồi hình ảnh đập vào mắt chị, cái khăn e quấn trên đầu, sao giống Phan đình Tùng vậy? Còn chưa biết tên nữa, chị vẫn gọi là "em đẹp zai" với bọn bạn, làm chúng nó tò mò. Chúng nó sợ mắt chị bị làm sao nữa. Nhưng em đẹp trai thật mà! 
Rồi những lần về, ngồi cùng em, 2 chị em nói chuyện, thật tình cờ là em học gần nhà chị, ngạc nhiên hơn nữa là e cùng tên với chị chứ. Duyên nhỉ? 
Nhớ cả cái chau mày của e nữa, làm chung có 3 tháng thôi mà sao nhiều kỷ niệm vậy? Ko thể nhớ hết ...
Ko có vai để c dựa mỗi bsang nữa, buồn thật đấy, ko ai gọi chị mỗi lúc c ngủ quên xuống.,, chặng đường còn dài lắm, nhưng ít ra, vẫn có chút động lực cho những tháng ngày yamato nóng nực. E có biết chị nói với mọi người, e là động lực để chị đi làm đêm ko, buồn cười nhỉ, nhưng đó là sự thật, mỗi lần nghĩ đến em là lại cứ rung rinh, như hồi xưa yêu lần đầu ấy. Giá như c đc trẻ lại 5 tuổi, 5 tuổi thôi là được rồi, vì giờ chị cách xa tuổi e quá. Chán nhỉ ??
Nhưng ko hiểu sao c rất quý e, hy vomgj chúng ta sẽ luôn giữ được tình cảm này. Xe hnay vắng lắm, ít người đi làm, ko biết hnay nhiều hàng ko nữa. Bên ngoài trời mưa nữa, sang tháng 9 rồi, thời tiết dễ chịu hơn rồi, ko nóng như tháng trước. Tiếc cho e là mấy tháng nóng kỷ lục, nhiều hàng nhất thì đi làm, giờ mát thì nghỉ. C biết là cv vất vả, ai cũng vậy, nhưng ít ra khi e chưa có việc mới thì e cứ đi làm đi cũng đc mà. Giờ mọi thứ cứ linh tinh, chả đâu vào đâu, 1 mình nơi cứ người, chả quen ai, chả ai giúp đỡ vả. Thôi thì cố gắng lên e, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Bằng tuổi e, chị cũng đi xa cả nửa dải chữ S đấy, rồi mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó. Đừng nản chí! Giúp được gì c sẽ giúp. Xe dừng rồi, c xuống đây. 

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...