Chuyện tình yamato chứ
Hôm nay là thứ 7, chị đi làm, ai cũng ngạc nhiên vì độ mạo hiểm của chị. ^^
Hôm thứ 2, chị có đi làm nh gặp phải tên điên nên chị bỏ về luôn. Trồ khuyên chị cũng mặc kệ. Rồi thứ 5 chị xin đi làm thứ 7 để bù lại. Trồ mình dễ mà em nhỉ?
Lúc chiều chị nt hỏi em xem chuyển nhà sao rồi, nghe e nói bực mình, mà chị chẳng làm gì giúp e đc. Chị thấy hơi áy náy vì rủ e ở cùng thì lại ko chuyển được.
Hnay chị đi xe ở kinsicho, vì mai nghỉ sáng. Nhìn mọi thứ xung quanh chị lại nhớ đến em. Chị chọn chỗ mà mọi khi e hay ngồi, ko nhớ là hàng mấy nh bên phải, cùng dãy với lái xe. Buổi tối e hay ngồi bên phải, còn sáng về, chị hay chọn ngồi bên trái, để tránh nắng.
Vậy là đã hơn 1 tuần e ko đi làm rồi đấy, chẳng ai hỏi thăm chị mỗi khi đi kyuke cả. Nhớ mỗi lần đi làm, e cứ phải chui vào nhà vs trước rồi mới đi, chị chờ lúc đó để nhìn rồi cười với em một cái.
"Chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ ah?"
- sao ko mang áo đi thay, hôi xì ấy
-> để cho c nhớ mùi của em
Chẳng nhớ vì sao mình lại bắt chuyện với nhau nữa nhỉ? Nhớ cái hôm đầu tiên gặp e, chị đứng hình vì cái vẻ đẹp trai của e, mỗi lần e đi qua, chị lại nhìn trộm e, rồi cái hôm e cho kẹo cái Hường,
- sao ở đây có 2 người mà mày cho kẹo mỗi nó?
Vậy là từ những buổi sau em đều chào chị. Có vẻ ngoan đấy! Đến ngày e cắt tóc, chị đến mà đảo mắt quanh, ko thấy e đâu cả, rồi hình ảnh đập vào mắt chị, cái khăn e quấn trên đầu, sao giống Phan đình Tùng vậy? Còn chưa biết tên nữa, chị vẫn gọi là "em đẹp zai" với bọn bạn, làm chúng nó tò mò. Chúng nó sợ mắt chị bị làm sao nữa. Nhưng em đẹp trai thật mà!
Rồi những lần về, ngồi cùng em, 2 chị em nói chuyện, thật tình cờ là em học gần nhà chị, ngạc nhiên hơn nữa là e cùng tên với chị chứ. Duyên nhỉ?
Nhớ cả cái chau mày của e nữa, làm chung có 3 tháng thôi mà sao nhiều kỷ niệm vậy? Ko thể nhớ hết ...
Ko có vai để c dựa mỗi bsang nữa, buồn thật đấy, ko ai gọi chị mỗi lúc c ngủ quên xuống.,, chặng đường còn dài lắm, nhưng ít ra, vẫn có chút động lực cho những tháng ngày yamato nóng nực. E có biết chị nói với mọi người, e là động lực để chị đi làm đêm ko, buồn cười nhỉ, nhưng đó là sự thật, mỗi lần nghĩ đến em là lại cứ rung rinh, như hồi xưa yêu lần đầu ấy. Giá như c đc trẻ lại 5 tuổi, 5 tuổi thôi là được rồi, vì giờ chị cách xa tuổi e quá. Chán nhỉ ??
Nhưng ko hiểu sao c rất quý e, hy vomgj chúng ta sẽ luôn giữ được tình cảm này. Xe hnay vắng lắm, ít người đi làm, ko biết hnay nhiều hàng ko nữa. Bên ngoài trời mưa nữa, sang tháng 9 rồi, thời tiết dễ chịu hơn rồi, ko nóng như tháng trước. Tiếc cho e là mấy tháng nóng kỷ lục, nhiều hàng nhất thì đi làm, giờ mát thì nghỉ. C biết là cv vất vả, ai cũng vậy, nhưng ít ra khi e chưa có việc mới thì e cứ đi làm đi cũng đc mà. Giờ mọi thứ cứ linh tinh, chả đâu vào đâu, 1 mình nơi cứ người, chả quen ai, chả ai giúp đỡ vả. Thôi thì cố gắng lên e, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Bằng tuổi e, chị cũng đi xa cả nửa dải chữ S đấy, rồi mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó. Đừng nản chí! Giúp được gì c sẽ giúp. Xe dừng rồi, c xuống đây.