samedi 26 mai 2018

25.5.2018

Đã qua 2 ngày rồi mà hnay mới có tý thời gian tỉnh táo để kể lại chuyện ngày hôm đó. Cả tuần chuẩn bị hồ sơ, để đến hôm ấy mang đi nộp. Tuần vừa rồi là tuần đầu tiên quay lại 3 việc, công nhận là rất mệt, vì lâu lắm rồi mới lại đi làm chóng mặt như vậy. Đi làm mới có nhiều niềm vui, chứ ở nhà thì buồn lắm. Tự nhiên lại có ông bạn nhiệt tình giúp đỡ tìm việc, ko biết có phải giúp thật hay ko, mà sao thấy nhiệt tình quá, cũng tự nhiên thấy nghi nghi. 
Cả tuần nay, hắn lại nghỉ việc sáng, chỉ ở nhà ngủ, sao mình thấy cuộc sống của hắn khó khăn quá. Việc thì chả đâu vào đâu, cái tính của hắn, cứ lầm lầm lì lì, sao thấy chật vật quá. Mới làm việc quán cơm được 3 tháng, lúc người ta cần người thì ngta cho làm ko ngày nghỉ, giờ khi có nhiều người thì lại cắt lịch của hắn, thế mà hắn còn nói là dễ sô đan nữa chứ. Đúng là đồ ngốc mà. Ngta chẳng cần mình nữa nên ngta mới thế. Còn quán nhậu đêm cũng vậy, ngta bóc lột sức lao động của mình, mà mình cứ lao đi làm, làm cả tháng mà chẳng được bao nhiêu tiền. 
Như hắn nói, số hắn vất vả, làm cái gì cũng vất vả, mãi mới đến được đích. Mình thấy có vẻ cũng như thế thật. Mỗi cái việc đi nộp hso thôi cũng thấy khó khăn rồi. Sáng đó mình lên đúng giờ rồi, Nếu tất cả đã xong xuôi thì có lẽ đã ko bị muộn, rồi mất một ngày đợi chờ, ai cũng mệt mỏi. Mình sợ 1 điều, quyển sổ ngân hàng đó là do mình in, ko biết liệu có vướng mắc gì ko nữa. nếu có làm sao, mình sẽ chịu tội kiểu gì đây? Một ngày lang thang cùng nhau, đi ăn, dung dăng dung rẻ với nhau, dù vẫn vướng bận cái hồ sơ nhưng mình cũng thấy vui. Vì được cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, đúng là lúc hoạn nạn mới cần đến nhau. Tình yêu với mình là sự đông cảm chứ ko phải vì vẻ hào nhoáng bên ngoài. Cùng nhau vượt qua khó khăn, dù biết cuộc sống có vô vàn khó khăn, nhưng chúng ta cùng nhau giải quyết, nhất định sẽ đến được ngày mai tươi sáng hơn. Ngày mai hắn phải đi nộp một mình, vì mai mình phải đi làm. Như thằng Hà nói, lúc mình đi nộp, cũng lặn lội chờ đợi cả buổi, đi từ chỗ làm đến đsq ngồi vật vờ 2 tiếng để rồi cũng là người thứ 4 mới nộp được. Rồi cái ngày đi lấy kết quả, cũng mất một ngày chờ đợi. Khi biết được kết quả, người đầu tiên mình muốn nói là hắn, mình đã ko tin vào mắt mình, vì chỉ được có 6 tháng. Mình nghĩ ngay tới cảnh phải chia tay hắn, mình với hắn mới quen nhau được 5 tháng thôi, mọi thứ còn chưa đi đến đâu, chưa được gọi tên là gì, mà mình đã phải về. Mình ko muốn như thế. Mình đến cty chờ hắn, chỉ muốn được nhìn thấy hắn, cho an ủi cái niềm tin sắp vỡ vụn trong mình. hắn tưởng thật, cứ hỏi han khi nào về, hắn ko cho mình đến nhà chơi, có vẻ như đang dấu diếm điều gì đó. Mà thôi, cũng chả cần để ý nữa. Nhưng mình vẫn muốn biết, cái tìm kiếm đó để làm gì, vì nó đã đập vào mắt, với cả thái độ dạo gần đây của hắn. Đừng đổ lỗi cho việc đi làm về mệt, vì giờ mình còn làm mệt gấp mấy lần hắn cơ mà. Khi quyết định cùng nhau đi về, hắn nói nhỏ "coi như đi hẹn hò" mà mình thấy vui thế. Rồi lúc trên tàu, đứng nói chuyện, hắn thật gần, những giây phút như thế có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được. Mà buồn cười, cứ hôm nào hắn dẫn đi ăn, là cái quán muốn ăn đóng cửa, vậy là lại được đi thêm một đoạn đường, Hôm ý, hắn tự kéo tay mình để nắm, những ngón tay đan xen vào nhau. Ước gì bàn tay ấy sẽ năm suốt ko buông nhỉ?
Hnay hắn nói đi chơi với cty, ko biết có vui ko. Để tối về hỏi, nhưng mình sợ hắn lại ko đi. Vì giờ mình cái tính của hắn rồi.
Tháng 8 hắn sẽ về vn, mình sợ, sợ hắn về rồi, sẽ để lại hồn hắn ở vn, mà chỉ mang mỗi người sang thôi. Mình chỉ sợ cái ngày đó sẽ xảy ra thôi. bao nhiêu cố gắng của mình sẽ tiêu tan hết. Nhưng thôi, mong cho ngày mai hắn nộp hồ sơ suôn sẻ. Mai mình cũng sẽ đi phỏng vấn. 

jeudi 17 mai 2018

17.5.2018

2 ngày có visa,
Nghĩ lại vẫn ko thể tin vào mắt mình, khi chỉ được visa 6 tháng. 1 tháng 13 ngày chờ đợi, 1 ngày chờ trực tiếp ở đại sứ quán, cuối cùng nhận được cái thẻ 6 tháng. Thôi, cũng còn hơn là 30 ngày, còn bnhieu ngày thì cố gắng bấy nhiêu ngày vậy. Chưa thể tưởng tượng được cảnh sẽ chia tay như thế nào. Sao cuộc đời lại bất công như vậy chứ? Mới được có 4 tháng thôi mà, sao bao nhiêu khó khăn cứ ập đến vậy? Lúc mới quen còn hứa tháng 8 sẽ cùng nhau về cơ mà, sao giờ như sét đánh ngang tai vậy trời?
Chẳng nhẽ duyên chúng ta chỉ đến vậy thôi sao? Chị sợ, sợ đến cái ngày đó lắm, cái ngày chúng ta vĩnh viễn rời xa nhau. Cách nhau có 30p để đến với nhau thôi, mà sao đã thấy xa vời lắm rồi. Giờ mà về vn, thì có lẽ cả cuộc đời sẽ ko bao giờ gặp lại nữa đâu. Chị ko muốn xa em, ko hiểu sao, từ ngày quen em, chị lúc nào cũng chỉ muốn ở cạnh em, chị sợ, sợ có người con gái khác cướp mất em ngay lúc đó. 
Có visa là phải đi làm, ngày đầu tiên quay lại, ai cũng ngạc nhiên, đưa mắt tìm những con người quen thuộc, mà sao thấy vắng bóng hết rồi. Mới đầu là anh béo, vẫn béo như thế, nhưng mặt ko còn tợn tướng như trước nữa. Hôm qua là thứ 4 nên ông Gai nghỉ, chỉ có Sato làm thôi, thấp thoáng bóng dáng Sato kéo xe phía ngoài cửa. Nagai giật mình khi nhận ra mình, anh móm hỏi sang khi nào thê, trong khi mình đi làm từ tháng 4 rồi cơ mà. Nhớ ra là anh ấy nghỉ đúng mấy hôm mình quay lại. Ngay cả truyền A mà cũng chỉ có mỗi Bibeck đứng đó, cái thời hoàng kim của VN đâu hết rồi? Chỗ đứng của Hòa mọi khi, giờ là Bibeck. Chạy ra chỗ B chơi, thấy anh Nori, anh đang ngậm ngụm nước mà đứng hình, hihi, nếu có cái máy quay, thì có lẽ đây là cảnh đẹp nhất. Đến giờ truyền chạy rồi mà vẫn chưa thấy Oji xang đâu cả, cứ tưởng nghỉ. cuối cùng cũng xuống lúc hơn 10h. 
Cún con còn gọi điện chứ, ko biết tối qua làm có vất ko, mà hnay ngủ cả ngày như thế. Chết thật, lười học quá đi. Giờ mới để ý, có cái kiểu, "sao gọi ko nghe máy", mà mình gọi, ko nghe máy cũng có nói gì đâu. 
Một người mà ngóng cả buổi ko thấy đến, ko biết hqua sao ông ý nghỉ. Gặp ông ý mới vui chứ. 2h ông đeo kính đến, vẫn cái dáng điệu ngày xưa. Mà thực ra mình mới nghỉ có 1 tháng thôi mà. Nhưng cái cảm giác quay lại, hơi khang khác. Mọi người còn làm chung đều nghỉ hết rồi, ko ai còn muốn gắn bó với nơi này nữa. Cuộc sống ở nhật thật vất vả, ai cũng còng lưng ra kiếm tiền, cuối cùng, ko biết tiền cứ đi đằng nào ko biết. 
Chỉ là cảm xúc lẫn lộn thôi, nếu về, 2 bàn tay trắng, sẽ phải làm gì đây? 

samedi 12 mai 2018

13.5.2018

Sáng mở mắt thấy fb nhắc chuyện ngày này năm xưa, 2 năm của 2 năm, tức là 4 năm đã qua, nhưng những hình ảnh của cái đêm hôm ấy vẫn hiện ra mồn một trước mắt, ko thể nào chợp mắt thêm được nữa. Nghĩ lại, thời gian cũng nhanh thật, cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ quên được, vậy mà, giờ cũng chả nhớ người đó là ai. 5 năm, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, dành cho một tên sở khanh, để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Thực chất mình ko là gì với hắn cả. Thật khốn nạn!
Vậy là tròn 2 tháng ăn chơi rồi, tiền ko có, vay chỗ nọ, trả chỗ kia. 11 năm xa nhà rồi, cuối cùng cũng chả có gì trong tay. Đúng như lời em nói đấy, 2 bằng đh cũng phải sang đây đi bốc ymt thì cũng chả khác gì em cả. Bằng đh thì sao nhỉ, lãng phí thời gian thôi mà. Đêm qua, c lại nằm xem fb của em và cô ấy, làm chị càng nhớ em nhiều hơn. Không biết đêm qua em có đi làm ko, vậy là lại nhắn tin cho em. C đã lỡ tay xóa hết đoạn hội thoại của chúng ta rồi, phải chăng ko phải lỡ tay mà là số phận sắp đặt như vậy? Có lẽ chúng ta phải xa nhau thật, c có dự cảm chẳng lành nữa rồi. Có lẽ những tháng ngày này là những tháng ngày khó khăn nhất với c, ko có visa, ko được đi làm, ngày nào cũng ở nhà rồi nghĩ lung tung. Trong khi e đi làm suốt ngày, ko có thời gian thở, c biết e rất mệt, nhưng chẳng nhẽ nhắn 1 cái tin cũng khó vậy sao? Nhìn thấy nik sáng mà cũng ko hỏi thăm được ah? Và c từng thấy, e vẫn nhắn tin với cô ấy. Những hình ảnh ấy có lẽ c ko quên được đâu, trong lòng e, vẫn còn tình cảm với cô ấy, sao lại nói chia tay? Tội cho cô ấy lắm. Và những gì c muốn làm với em, thì cô ấy đều làm cả rồi, nên c cũng ko muốn làm lại nữa. Dù đó chỉ là chụp ảnh cùng nhau thôi, nhưng c sẽ ko chụp lại các kiểu mà bọn e đã chụp. Mà chả biết chúng ta còn có cơ hội gặp nhau nữa ko, Nếu như buổi đi nộp hồ sơ, được e gọi đi, thì chắc có lẽ sẽ là lần cuối cùng c gặp e. 
C sẽ nói rõ tình cảm của mình, rồi sẽ tạm biệt e. C đã hiểu được một phần nào con người e, và e ko cho c cơ hội để tìm hiểu thêm thì c đành chịu thôi. Những tháng ngày bên e, thật sự là rất vui. Cảm ơn e, cảm ơn e vì đã xuất hiện trong cuộc đời c và để lại trong tim c chút gì đó nhớ nhớ thương thương, đồng cảm. C cứ nghĩ e sẽ là tình cuối, c sẽ ko yêu thêm ai nữa. Nhưng tình cuối thì cũng là một cuộc tình, phải có kết thúc.

vendredi 4 mai 2018

4.5.2018

3.5. là tròn 4 tháng quen nhau, nhưng chắc chỉ có mình c nhớ thôi, chứ e thì quan tâm gì chứ nhỉ. Đi chơi với nhau có hơn 1 tiếng, mà thấy như đi cả buổi tối với nhau, c vui lắm. 1 tháng gặp ít, liên lạc cũng ít, mọi thứ trở nên xa vời quá. C đã cố gắng hết sức rồi, nhưng chả thấy kết quả khả quan lắm, thôi thì chỉ đến mức ấy thôi. Mình tạm dừng lại nhé. Khi nào e nhớ đến c thì lúc đó hẵng hay. 
Tối qua về đã năn nỉ như thế rồi, mà hnay cũng chả thèm nhắn cho 1 cái tin, dù nói ko đi thì cũng phải nhắn chứ. Dù sao thì c cũng quen với cái cảm giác bị bỏ rơi rồi nên cũng bình thường. Bên canh c mà e còn nhắn tin cho ng khác thì nói gì đến lúc ko có c. Mấy ngày chả liên lạc cũng được, nửa tháng chả gặp nhau, e cũng có sao đâu. Chỉ có mình c là tự làm mình đau thôi. Chỉ muốn đi chơi 1 buổi mà khó quá, ko phải ko đi được, mà là e ngại. Ngại vì c hơn tuổi, vì c nhiều hơn e, và e ngại với mọi người khi phải đi cùng người hơn tuổi. KO ai phủ nhận được điều đó cả. Đành chấp nhận thôi, tại c đã quá vội vàng mà. 

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...