3.5. là tròn 4 tháng quen nhau, nhưng chắc chỉ có mình c nhớ thôi, chứ e thì quan tâm gì chứ nhỉ. Đi chơi với nhau có hơn 1 tiếng, mà thấy như đi cả buổi tối với nhau, c vui lắm. 1 tháng gặp ít, liên lạc cũng ít, mọi thứ trở nên xa vời quá. C đã cố gắng hết sức rồi, nhưng chả thấy kết quả khả quan lắm, thôi thì chỉ đến mức ấy thôi. Mình tạm dừng lại nhé. Khi nào e nhớ đến c thì lúc đó hẵng hay.
Tối qua về đã năn nỉ như thế rồi, mà hnay cũng chả thèm nhắn cho 1 cái tin, dù nói ko đi thì cũng phải nhắn chứ. Dù sao thì c cũng quen với cái cảm giác bị bỏ rơi rồi nên cũng bình thường. Bên canh c mà e còn nhắn tin cho ng khác thì nói gì đến lúc ko có c. Mấy ngày chả liên lạc cũng được, nửa tháng chả gặp nhau, e cũng có sao đâu. Chỉ có mình c là tự làm mình đau thôi. Chỉ muốn đi chơi 1 buổi mà khó quá, ko phải ko đi được, mà là e ngại. Ngại vì c hơn tuổi, vì c nhiều hơn e, và e ngại với mọi người khi phải đi cùng người hơn tuổi. KO ai phủ nhận được điều đó cả. Đành chấp nhận thôi, tại c đã quá vội vàng mà.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire