Sao mình cứ phải cau có nhỉ?
Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết, ko ổn rồi cũng sẽ ổn thôi mà.
Mình nói, mình nghĩ là mình thích cái nghề đó, yêu cái nghề đó nhưng sao mình ko chịu hiểu cho những con người làm cái nghề đó nhỉ?
Phải chăng mình còn quá trẻ con, không biết nghĩ cho người khác ư?
Người ta bận trăm công nghìn việc, ai rảnh đâu mà ngồi nhớ đến mình chứ? Ngày xưa người ta lừa mình thì mình tin thế, mà giờ ai nói mình cũng nghi ngờ là sao nhỉ?
Có lẽ cái tính ương bướng, ngốc nghếch đã giết chết Dương của ngày xưa hay sao?
Bao nhiêu hoài bão, ước mơ sụp đổ, tan vỡ mà mình ko thèm gây dựng lại, giờ mình tồi tệ vậy sao?
Phải học cách thông cảm, nhẫn nhịn để hiểu người và hiểu mình.
Người ta ko có lỗi, lỗi là do mình.