mercredi 25 février 2015

Khó kiên nhẫn

Cái tính của mình ...
Sao mình cứ phải cau có nhỉ?
Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết, ko ổn rồi cũng sẽ ổn thôi mà. 
Mình nói, mình nghĩ là mình thích cái nghề đó, yêu cái nghề đó nhưng sao mình ko chịu hiểu cho những con người làm cái nghề đó nhỉ? 
Phải chăng mình còn quá trẻ con, không biết nghĩ cho người khác ư? 
Người ta bận trăm công nghìn việc, ai rảnh đâu mà ngồi nhớ đến mình chứ? Ngày xưa người ta lừa mình thì mình tin thế, mà giờ ai nói mình cũng nghi ngờ là sao nhỉ?
Có lẽ cái tính ương bướng, ngốc nghếch đã giết chết Dương của ngày xưa hay sao?
Bao nhiêu hoài bão, ước mơ sụp đổ, tan vỡ mà mình ko thèm gây dựng lại, giờ mình tồi tệ vậy sao?
Phải học cách thông cảm, nhẫn nhịn để hiểu người và hiểu mình. 
Người ta ko có lỗi, lỗi là do mình.

lundi 23 février 2015

Tết tết tết tết hết rồi

Vậy là mấy ngày tết cũng trôi qua một câch lặng lẽ và bình yên như những ngày thường khác. Tết năm nay ốm dai dẳng nên chẳng có vị gì. Mọi năm đám bạn í ới gọi nhau đi chơi, chúc tết nhà nhau, rồi chúc tết các thầy cô giáo... Còn năm nay, mỗi người một nơi, dường như "ai có nhà người ấy ở". Có lẽ chúng ta đang dần cách xa nhau, vì cơm áo gạo tiền chăng?
Cũng phải thôi, con trai thì đi tìm những bạn gái xinh xắn, con gái, có 2 đứa chơi với nhau, mình thì ốm, con Heo thì bận nọ bận kia. Làm gì còn thời gian cho nhau nữa ? Cảm thấy cái tình bạn vun đắp bao nhiêu năm nay nhạt quá rồi, ngồi nói chuyện với nhau cũng thấy khách sáo, chẳng còn như xưa nữa. 
Hay tại mình cứ nghĩ lung tung? Uh thì cứ cho là như thế đi, mình sống với những gì mình có và xây dựng nên, không quan tâm ai nói gì, ai đối xử với ai thế nào. Cuộc sống mà, sao cứ phải bon chen chứ? Khi nhận ra thì đã quá muộn rồi

samedi 14 février 2015

14.2...

Ngày này năm trước, 14.2.2014, học môn Thuế, cô giáo cho về sớm, cả lớp hí hửng, ai cũng vâng vâng dạ dạ nghĩ tới đi chơi vlt, còn cô giáo thì -"về nhà cúng Rằm". 
Hai đứa lang thang một vòng Hà Nội rồi dừng lại bên quán ốc quen thuộc. "Cho em 1 đĩa ốc luộc và 1 nem rán". Lần nào cũng có thế mà no căng bụng. Chắc lịch sử chả bao giờ lặp lại thế đâu nhỉ?
Ngày này năm nay, 14.2.2015, mỗi đứa một nơi, đứa thì ẵm con, đứa thì ôm cái điện thoại cả tối, nhắn tin lung tung cho bạn bè. 10 người thì được 2 người nhắn lại. 
Ai cũng bận rộn, nếu năm sau vẫn còn cô đơn thì ta nên tránh xa cái điện thoại ...

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...