samedi 25 août 2018

25.8.2018

Mình chia tay hôm 23.8, hnay là 25, 2 ngày ko liên lạc, tối qua e gọi nh c đang làm nên ko nghe, vừa tắt máy thì c đc nghỉ, định gọi lại nh phải kìn nén. C hứa là c sẽ ko gọi nữa mà, c phải giữ lời chứ. Nhìn cái tên trên màn hình mà lòng lại đau, vì sao chúng ta ra nông nỗi này. Chúng ta chung một bầu trời, lòng vẫn hướng về nhau mà phải buông tay như vậy, mỗi người có nỗi khổ riêng, sao số phận trớ trêu vậy???
Ko biết đêm nay e có đi làm ko? Ko thì ngủ cả ngày, đêm lại chơi đtu rồi ngày lại ngủ. 
Chị nhận được kết quả visa rồi, cái lúc đấy, c muốn gọi ngay cho e, nh c ko thể, tim c đau lắm, c phải vỗ ngực mãi, thôi khóc để gọi về cho mọi người. Đêm qua c ko ngủ đc, cứ trằn trọc mãi, bụng cồn cào mà ko chịu đi mua đồ ăn. C mua lươn mà ko biết e có ăn ko. C thật sự buồn vì những gì e làm, cái đh đắt tiền như thế mà e ko giữ gìn cẩn thận. C ko hiểu e coi c là gì nữa. Với c thì n cũng ko đắt, c có thể vì e mà mua n, c tiếc 3s mua váy cho c, nh c ko tiếc ngần ấy tiền mua đồ cho e, vậy mà e làm như thế. Đúng là c yêu nhầm ng mất rồi. Nh ko hiểu sao c vẫn nhớ về e. Có thể thời gian này sẽ rất khó khăn với c, nhưng c sẽ cố gắng. 

23.8.2018

25.7 ngày nhìn thấy cái tin nhắn mà người ta nói là cố tình để mình thấy, tim quặn thắt lại, cả bầu trời sụp đổ. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu hy vọng giờ tan biến. 7 tháng bên nhau, cùng vượt qua bao nhiêu khó khăn, những ngày lạnh giá nhất, những lúc mệt mỏi nhất, chỉ cần một tin nhắn, một câu hỏi thăm, hay những lúc bên nhau, cuồng nhiệt đến thế nào. Tất cả bỗng tan biến như chưa từng xảy ra. 
1 tháng đã qua, những nỗi nhớ ko thể gọi tên, sôd điện thoại ko dám gọi, ở cạnh nhau mà tâm hồn mỗi người 1 hướng, chỉ còn là trách nhiệm. Cố níu kéo càng đau lòng nhau, muôn vàn thử thách cũng ko thể thắng nổi con tim, khi lý trí nói ko nhưng con tim vẫn nói nhớ, phải làm sao đây?? Chỉ là nhìn thấy sđt cũng làm tim nhói đau, ko thể cứu vãn nổi cục diện nữa, thôi thì chấp nhận mình mình đau thôi. 
Càng kéo dài chẳng có điều gì tốt cho cả hai, dù vẫn muốn quan tâm nhưng ngta ko cho nữa thì phải chấp nhận thôi. Vì tình thương cao hơn tình yêu. 1 tháng dài như 7 tháng quen nhau, bao nhiêu kỷ niệm mà ng chả chút mảy may nhớ đến. Thà một lần dứt khoát, còn hơn bi luỵ đến kéo dài. Một cái ôm cuối cùng, nước mắt rơi, thắt lại mối tình ko đầu nhưng có cuối, cuộc tình ko thể gọi tên, tất cả kỷ niệm chôn vùi vào dĩ vãng mà lôi ra nhớ làm gì. Giữ lại chút tự trọng cuối cùng, nói được là làm được. Kỷ vật cũng đã trả lại, ko còn liên quan thì ko nên để lại gì, để mỗi lần nhìn thấy lại nhắc về người xưa. Thôi duyên chỉ được thế, nợ thì sẽ trả, trả xong hết nợ thì từ giờ ta là người xa lạ. Cùng dưới một bầu trời mà ko thể nhìn thấy nhau, ko được gặp nhau, ko được quan tâm nhau, sao cuộc đời trớ trêu vậy?

lundi 20 août 2018

21.8.2018

Gần 1 tháng chuyện xảy ra, dù biết ko thể nào quay lại như trước được nữa nh c vẫn nuôi hy vọng. Vì c vẫn rất nhớ e. Chúng ta đã bên nhau, vượt qua những ngày lạnh giá nhất của mùa đông, ngày tuyết rơi, những đêm đi làm, người làm người ngủ, chỉ cần thấy đèn sáng là nhắn tin gọi điện. Vậy mà giờ đây, tất cả ko còn ý nghĩa gì nữa. E đành lãng quên tất cả ư? 
Cứ tỉnh giấc là c lại nhớ đến e, nhưng giờ, sợi dây kết nối duy nhất chỉ là số điện thoại. Nếu 1 ngày nào đó, c ko gọi đến số đó nữa thì coi như chubgs ta sẽ xa nhau mãi mãi. C vẫn muốn quan tâm e như trước, dù biết e ko cho c cơ hội, nh hãy để thói quen đó giảm theo thời gian, rồi đến một ngày nào đó, thói quen đó ko còn, chị đã quên được e. C ko qtam người khác nghĩ gì về c, c chỉ cần e thôi. 

samedi 11 août 2018

11.8.2018

9.8 là ngày em sang, c đã căn giờ để đi đón, nhìn thấy e 1m bước ra, lòng c thắt lại, c đi đằng sau e, c thấy e có ngóng ng đến đón nh ko có ai. Rồi c gọi điện, c núp sau cái cột mà tim c đau, c ko thở được, cuối cùng c vẫn chạy đến. Nhìn e, muốn ôm e thêm lần nữa mà ko được. Trên đường về, c ko nói lời nào, chỉ lẳng lặng đi theo e. E nói về rồi nói chuyện. Cuối cùng về có nói được tiếng nào đâu. C cố gắng ngủ mà ko ngủ đc. Chờ đến sáng đợi e ngủ, c xem tin nhắn của e, thật ko ngờ những gì c nghĩ lại ko giống những gì mà c thấy. Bọn e ko tôn trọng c, chính e, người kia c ko qtam, nhưng e, chính e dùng dao đâm c như thế, người mà c tin yêu lại làm thế với c. Nỗi đau vẫn âm ỉ nh chả thấy đau thêm tya nào nữa, vì niềm tin đã ko còn, thì đau thêm nữa cũng có qtrong đâu. C xem tn của c, ko có dòng nào. C chặn từ phía e, phía c cũng chặn rồi. C đi về mà lòng ko còn đâu, nhưng người như trống rỗng. C đợi e sang, gặp e thêm lần nữa để mong câu trả lời từ phía e. Giờ thì ko cần hỏi nữa, tự c ra quyết định luôn. 
Từ trước đến giờ, làm gì c cũng hỏi ý kiến e. E cho phép c mới làm, những lời e nói c đều nhớ hết. E khuyên c nên làm ít đi, chăm sóc bản thân, chăm sóc mặt cho bớt mụn, c đều làm cả, giờ cuộc sống của c nhàn rỗi hơn, c chăm sóc bản thân hơn. Nhưng e thì sẽ chẳng bao giờ ngoái đầu lại để nhìn thấy những thay đổi của c đâu. 
Sau cả ngày đi chơi, nắng nóng mệt mà cũng chả ngủ nổi, c quyết định gọi cho e, c nói một lèo như sợ ngừng lại, c sẽ quên hết điều cần nói tiếp theo vậy. C đã cố ko khóc, nh đến đoạn e giải thích thì lại ko thể nhịn đc. Giờ e nghĩ c thế nào cũng đc, nh c cần lấy lại những gì mà e ko đáng nhận. Những gì c làm cho e c ko kể công, nh món quà đó, c muốn mỗi khi đeo n thì e sẽ nhớ đến c, nh trong e, c ko đáng giá thì món quà đó ko thể trao cho e đc. Tên fb thì 2 tháng nữa c sẽ đổi lại, ảnh, tin nhắn c xoá hết, chặn hết rồi, từ giờ chúng ta sẽ ko còn liên quan gì đến nhau nữa. C định nhờ người nc nh c nghĩ là chuyện của mình thì mình nên tự giải quyết, ko nên làm phiền người khác. 
E nói giờ e bỏ người ta, quay lại với c đc ko? Quay lại làm gì? C ko chấp nhận e đâu, c ko tha thứ cho 2 người đâu, ko tôn trọng rồi còn quay lại làm gì? Giờ c nhận thấy 1 điều là e chưa từng thực sự cố gắng vì điều gì cả. Bên ngta thì nhớ c, bên c thì nhớ ngta. Nói gì đi nữa thì giờ mọi thứ với c ko còn quan trọng nữa. Chuyện của chúng ta chấm hết. Chị đến bên e khi e nói e chia tay rồi, giờ e nói e quay lại thì e phải rời đi thôi. Để ko ai phải khó xử nữa. 

lundi 6 août 2018

6.8.2018

Người ta khóc thì em quay lại, vậy chị khóc thì ai quay lại với chị ???
5.8 vậy là 10 ngày ko liên lạc, chị quyết định gọi cho em để nghe em giải thích. Vẫn cái thái độ ko nghe rồi còn cứ gọi, em đang bận. Chị đã chặn fb, chặn cả tin nhắn để e ko nhắn đc. Nhưng lòng c ko yên, cuối cùng c vẫn mở để nhắn cho em vài dòng cuối cùng. Vậy là chúng ta ko ai nợ ai nữa. Chị ko còn tư cách để quan tâm, để yêu e nữa rồi. 
Rồi e gọi, thái độ tỉnh bơ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, e nghe giọng c có vẻ khác, sao ko khác đc, khi c vẫn còn đang giận? Em xin lỗi, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là lời xin lỗi, và chị là người cuối cùng biết chuyện. Để rồi chị phải khổ sở thế này. Người ta khóc thì em quay lại, vậy chị khóc, ai quay lại với chị đây? Em vì thương nên quay lại, em đối xử tệ nhạt với chị, chị đã chịu đựng nh sao cái tin này như sét đánh, chị vẫn chưa chấp nhận đc sự thật này. Đau lắm em ơi, ai trả lại niềm tin cho chị đây?
Đax có lúc nào thật sự e nhớ đến chị chưa? E nói có cơ mà. E nói nhờ chị mà e quên ngta, sao còn quay lại làm gì??? Sao lại làm khổ c như vậy? Còn gọi điện xin lỗi nói chuyện làm gì nữa. Để c lại càng thương e hơn. C biết tính e trọng tình nghĩa, vì thế c mới yêu e. E biết c tốt với e, yêu e như thế nào cơ mà. Sao lại đối xử với c như thế? Thà cứ để mọi chuyện như cũ, để c tự huyễn hoặc rằng e yêu chị đi. Sao sự thật này phũ phàng quá

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...