jeudi 25 août 2016

25.8.2016

Vậy là còn 20 ngày nữa là t đc về rồi c ah. Mong lắm, nh sao đến giờ phút này lại phân vân, chả muốn về nữa. 
T mới nghỉ hè xong, đi học lại đc 2 ngày rồi, nghỉ hè, chỉ đi làm, thật thoải mái. Giá như chỉ thế thôi thì cuộc sống dễ thở biết mấy. Đi học, thời gian ko có, cứ quay chong chóng. Thời tiết thay đổi, khó chịu lắm. Cũng có 2 trận bão, mưa to, nhưng ở đây ít sấm chớp hơn, cũng có nghe nh ít lắm c ah. 
C dạo này có gì mới ko? C đang học tiếng anh ah? Học làm gì vậy? T hỏi mà c ko nói, đâu phải tự nhiên lại học đâu? Chắc phải có dự định gì đó. Nh là gì thì cũng chúc c thật may mắn và thành công. Sao muốn viết nhiều lắm mà đến đây lại chả biết viết gì nữa cả???
Ah t kể c nghe chuyện làm đêm của t nhé, dạo này quen việc nên vui lắm, các cô chú giúp đỡ t rất nhiều. Chỉ riêng có 1 người là cả chỗ làm ko ai ưa cả. Có hôm ông ấy chửi mấy đứa Việt Nam ko ra cái gì cả. Bọn t mặc kệ, như người đieen ấy nên ko thèm chấp. 
Buổi tối, t đạp xe đi làm, rồi để xe cùng chỗ với một anh người nhật, anh ấy cứ ngô ngố kiểu gì ấy. Nhưng đặc biệt là lúc nào cũng đội mũ len, t có hỏi nh anh ấy ko nói, t còn trêu là hay đầu a ko có tóc? Anh ấy chỉ cười. Mỗi ngày gặp nhau anh ấy cũng "xin chào" rồi "tạm biệt" mà buồn cười. Có lúc nhầm loạn lên. Người Nhật họ trọng lễ nghĩa, lúc nào gặp nhau cũng chào, nên cứ mỗi lần nhìn thấy t là lại chào. Chỗ anh ấy làm gần chỗ t nên rất hay nhìn thấy nhau. Mỗi lần nhìn thấy nhau là lại làm dấu hiệu chào nhau. Sáng ra hết việc, ai cũng mệt mỏi mà vẫn tạo ra tiếng cười cho nhau, làm giảm đi sự mẹt nhọc. Rồi lại ngồi chung xe bus nhưng ko ngồi cùng nhau, vì ngồi cùng rất ót khi nói chuyện. Mà phần lớn lên xe là ngủ mà. Có hôm anh ấy ngủ quên, đi đến điểm cuối rồi lại cuốc bộ về chỗ để xe. Hôm sau t trêu anh ấy mà anh ấy chỉ biết cười. Rồi lại đưa t kẹo, toàn socola thôi. Người nhật họ hay lắm, lúc nào cũng mang kẹo trong người, và dường như đó là quà làm quen khi gặp người lạ. T rất ít khi ăn kẹo nên ko có để cho anh ấy, thỉnh thoảng cho anh ấy cái bánh gạo thôi. 
T đang học mà chả hiểu cô giáo giảng cái gì cả, còn 25 phút nữa là đc về, hnay có lương nên phải đi mua ít đồ dùng cá nhân. Rồi về nấu cơm, ngủ tý, ah ko biết tý nữa có bài tập về nhà ko nữa, lại tranh thủ làm bài tập nữa chứ, rồi tối đi làm. Đêm nay là đêm cuối rồi, có chút buồn nhẹ vì thần tượng của t từ đêm nay sẽ ko đi làm nữa. Hnao rảnh t sẽ kể c nghe về thần tượng nhé. T out đây. Lâu rồi cũng chẳng hỏi xem c làm ca nào, c rất ít onl, zalo thì mạng t ko nhận nên ko nt thường xuyên đc. Vậy là chúng ta cứ thế xa nhau thật sao???

dimanche 14 août 2016

15.8.2016

Gần 8h rồi, c dậy chưa? hay hqua lại làm đêm?
Sáng nay t được nghỉ làm, bên này có Hội mấy ngày, các công ty nghỉ làm, nên t cũng được nghỉ sáng. Tối thì vẫn đi làm, nhưng nghe nói cũng ko nhiều hàng lắm. cũng chưa biết thế nào, vì hnay là đầu tuần. 
Bài này vẫn lưu trên máy tính mà chưa viết. 

mardi 9 août 2016

9.8.2016

10 ngày rồi ko liên lạc, c thế nào?
t vẫn vậy, có vẻ hnay ốm, thấy hắt hơi nhiều quá, chắc tý nữa phải uống thuốc trước khi đi làm. hnay là đêm thứ 2 của tuần, mong sao cho hết 4 đêm nhanh chóng. thời tiết bên này nóng lắm c ah? chắc bị cảm nắng rồi. Vì trưa t đi làm về, rồi qua đưa xe cho đứa e đi làm, đi bộ gần 30p về nhà cơ mà.
về nhà ăn cơm rồi ngủ một giấc, sau đó mới tỉnh dậy tắm, rồi lại ngủ tiếp. may là tuần này được nghỉ học, ko thì ko biết lên lớp sẽ ntn nữa.
hnay t lại nghe blog c ah. lúc buồn thì cái gì cũng thấy buồn thật đấy. nhưng cũng phải cố gắng thôi. chúng ta dừng lại ở tình bạn vậy, c nhỉ.
còn hơn 30 ngày nữa t được về rồi, thích thật đấy. bao nhiêu dự định, vậy là chả thực hiện được gì nữa cả. 
hnay c làm ca nào nhỉ? lâu lắm rồi, ko cập nhật lịch làm việc của c, nhưng làm ca nào thì cũng cứ cố gắng lên c nhé, t ko thích c kêu than buồn phiền đâu. ai cũng có những lúc bế tắc, nhưng hãy gỡ rối trước khi kêu than, vì kêu than sẽ chẳng có tác dụng gì cả. Cố lên nhé, t chẳng thể bên c được nữa rồi. chỉ có thể lặng lẽ nhìn c thôi. mà cũng chẳng biết nhìn ntn nữa, khi ko còn chút liên hệ nào với nhau. 
dạo này nhiều việc, làm vất lắm, chả có thời gian mà nghĩ ngợi lung tung. chẳng qua là nghỉ học, thời gian rảnh rỗi nên mới có thời gian nhớ c. muốn gọi c nc 1 câu thôi mà sao thấy khó khăn quá c ah. 
liệu khi t về, có được gặp c ko nhỉ?

mercredi 3 août 2016

3.8.2016

Giờ c đang làm gì? Bên đó nóng ko? 
Còn t: t vừa ngủ quên, giờ đang đợi xe bus để đến cty. Chuyến cuối cùng, cong 12p nữa. Nh viết xong chắc bus đến đấy. Hì. Lâu lắm rồi mới đi muộn, bãi đỗ xe giờ cũng khác. Chẳng biết hnay có nhiều hàng ko? 2 htrc nhiều lắm, làm ko có lúc nghỉ luôn. Đêm qua t mệt nên vừa làm vừa ngủ, mà nhiều hàng quá nên ngủ mà vẫn phải tỉnh. Cuộc sống bên này vẫn thế, ai cũng vậy, vất vả lắm c ah, ko như những gì ở nhà nghĩ đâu. 
Từ mai t ko phải đi học nữa, đi làm về ko phải tất tả vội vàng như mọi khi nữa. Chắc đc ngủ xả láng rồi. Hì. Xe bus cbi đến rồi c ah. T đi đã

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...