mardi 31 mars 2015

Vui cho bạn, buồn cho mình ^^

Những người bạn tôi quen, tôi biết, dần dần cũng bỏ tôi mà đi.
Không phải đi xa mà là lấy chồng, lấy vợ. Chúng ta lớn rồi mà, phải xây dựng hạnh phúc riêng chứ. Nhưng sao nhận đc tin nhắn của bạn, mình thấy buồn thế nhỉ? Họ có gì với mình đâu chứ?
Uhm nhưng cũng phải buồn chút, vì từ giờ không còn vui vẻ nữa, không đc thoải mái như trước nữa. Nói năng, trò chuyện cũng phải giữ ý với nhau. 
Nhưng cũng phải vui, vui vì bạn đã tìm đc nửa hạnh phúc của tiêng mình, mong cho bạn luôn đc hạnh phúc
Còn mình, ngẫm đi ngẫm lại, ngần này tuổi rồi, chưa có gì trong tay, đầu óc thì ngày càng trống rỗng, đúng là người thừa của xã hội rồi. Có thì thừa mà không có thì thiếu. 
Quen và chơi, chẳng làm gì xấu với ai, mà sao luôn bị chơi xấu vậy chứ? Chẳng nhẽ cái thế giới này chỉ toàn là lừa lọc, dối trá hay sao???

dimanche 15 mars 2015

Người dư

Tâm trạng đang đi xuống, đến mức tồi tệ. Nghic cái gì cũng ác mộng. Nghĩ vẩn vơ, lung tung, cái nọ xen lẫn cái kia. Dường như tất cả các cánh cửa đều đóng lại.
Nhìn thấy bạn bè súng sính váy áo đi làm, còn mình thì quần cộc áo mai ô, thằng bé trên tay ko rời nửa bước. Lúc buồn lúc vui cũng chỉ có điện thoại, toét cả mắt.
Ông bố, bà mẹ thì luôn chân luôn tay, từ sáng đến tối. Mình thì quanh quẩn với nồi cơm ko xong. Chả được cái tích sự gì. 
Ông anh, bà chị công việc ổn định, sáng đi tối về, con cái đã có người lo. Mình thì chỉ mong bố mẹ chúng về để được thoải mái một tý. Không phải càm ràm, mắng nhiếc, thư thái mồm miệng một tý.
Không công việc, không tình yêu, không suy nghĩ, không lo lắng. Vẫn có cơm ăn 3 bữa quần áo mặc cả ngày. Mà sao tủi thân ghê gớm. Tiếng nói không trọng lượng, mọi thứ bao la quá. Vẫn thấy mông lung, vô bờ.

samedi 14 mars 2015

Có những ...

- có những thằng bạn, chỉ cần alo là được đi chơi, đi cafe. Dù cho ngày nắng hay ngày mưa, đi lang thang khắp xó xỉnh rồi dừng lại chôc nào đó tìm cái nhé vào bụng, là đôi khi chụp vài kiểu ảnh làm kỷ niệm...
- có những thằng bạn, nhắn tin, gọi điện trên tất cả các phương tiện, không nghe, không trả lời. Nếu có cũng phải mấy chục tiếng sau. Thanh niên nghiêm túc mà, người ta còn bận cho những cuộc vui với nhiều người hơn mình
- có những thằng bạn, học cùng nhau từ lớp 1 cơ đấy. Hồi còn đi học, đạp xe rủ nhau đi, nhớ lại thật trẻ con. Giờ thì chí choé gọi nhau rượu chè
- có nhứng thằng bạn, cùng vần với nhau. Chả biết thân nhau từ lúc nào, mỗi đứa một tính. Nhớ nhất vụ mình vảy mực vào áo nó. Con trai mà giạn rai như gì ấy??? Hết cấp 3 mà xin lỗi thế nào cũng k chịu? 
- có những đứa bạn, mình coi như chị em. Chơi với nhau k chút e ngại. Tính tình thì thôi rồi, như 2 giọt nước. Người ta mới gắn cho cái biệt danh : Đôi bạn cùng ế
- có những đứa bạn, xa cách nhau hàng triệu cây số, cả năm ko được gặp nhau, nhưng nhờ công nghệ mà liên lạc đc với nhau. Mình chỉ bái phục cái nghị lực của nó. Chắc chẳng bao giờ mình bằng được nó
- có những đứa bạn, xưa cũng đc gọi là thân. Mà nay, cái chữ thân biến thành chữ lạ. Môi trường thay đổi, người ta cần sàng lọc những thứ ko cần thiết. Và mình cũng bị như vậy là lẽ đương nhiên. Tiếc làm gì
Bạn bè, ai có thân người ấy lo. Mình cứ vẩn vơ suy nghĩ làm gì, tiếc nuối làm gì cái quá khứ chả mấy oai hùng ấy? Chỉ làm phiền người khác thôi
Mong rằng các bạn sẽ luôn thành công trên con đường các bạn chọn
Good luck !

dimanche 8 mars 2015

Về thăm trường cũ

8/3 cái năm nào ý nhỉ, mình được anh ấy tặng hoa nhưng không nhận. Năm ấy là năm nhất đh, lần đầu tiên xa nhà, về gặp anh ấy, chẳng biết anh ấy có tình cảm từ lúc nào. Anh đề nghị tặng hoa nhưng không dám nhận. 
Thế mà cũng 7 năm rồi đấy. Hôm nay về trường, gặp lại anh, đang trông con. Lần nào vào trường cũng gặp anh. Lần gặp cách đây cũng 1 năm, giờ anh có vẻ béo ra, không gầy như hồi mới cưới vợ. Nhìn chiếc nhẫn trên tay anh, có cái gì đó nhói đau nơi ngực mình. Vì mình không sống đúng với tình cảm thật mà giờ mình vẫn hơi nuối tiếc về anh ấy. 
Trường cũ, người xưa vẫn còn đó, mà sao mình cứ thấy xa lạ sao ấy???

lundi 2 mars 2015

Hết thời

Đã lâu lắm rồi mình không nhắn tin bằng điện thoại với một ai đó. Có nhắn cũng chủ vài tin qua lại hỏi thăm, nhiều nhất chưa đến 5 tin. Thấy thèm thèm cái cảm giác nhắn tin qua điện thoại hơn là qua mạng. Nhớ cái hồi sinh viên, quen nhau qua điện thoại là hiện đại lắm rồi, nhắn tin quên cả học, mà thực chất chuyện chẳng có gì. Sao tự nhiên lại thèm nhỉ? Lâu lắm rồi điện thoại mình không nhận được cái tin nhắn quan tâm, yêu thương nào, híc, hết thời yêu rồi. 
Giờ dùng đủ mọi cách nhắn tin cho nhau mà sao chả thấy có tý cảm xúc nào là sao? Cùng lắm là gọi điện buôn tẹt ga mà cũng chả thấy xao xuyến gì? 
Thèm như thèm ăn cái món gì đó ...

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...