mardi 27 mai 2014

Tim đang đau

Suốt ngày làng thang facebook của người ta, tình cờ thấy fb của một chị, thấy những lời lẽ rất đau thường, xem kỹ có thể đoán ra, chị ấy vừa mất đi người thương yêu nhất - chồng chị. Có lẽ anh gặp tai nạn trong khi đang làm nhiệm vụ chăng? Thật đáng thương cho chị ấy !
Mới lấy nhau được mấy năm, vậy mà... Số phận thật không công bằng. Từ hôm biết chuyện đến nay cũng gần nửa tháng rồi, trên fb của chị ấy toàn những lời than thở, ai oán, và những lời động viên của người thân. Mạnh dạn mình cũng add friend chị ấy, mặc dù chẳng biết chị ấy là ai, cũng chẳng có người bạn chung nào cả. Nhưng đọc những dòng tin chị ấy viết, cảm động lắm, cái cảm giác mất đi một người thân đau khổ lắm, tuyệt vọng nữa chứ, khi mà giờ đây, một mình chị phải mang trên vai trọng trách của cả bố và mẹ để nuôi dạy đứa nhỏ. Em còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình. 
Có lẽ cũng giống cảnh Bố mình ngày xưa, mới 2 tuổi, ông đã mất vì bệnh nặng. Vậy mà Bố vẫn cố gắng sống tốt để nuôi dạy hai anh em mình. Còn mình ? Mới vấp ngã một lần trong đời như vậy mà đã nản chí rồi? Có xứng đáng với những gì mà bố mẹ dành cho mình ko?
Nhiều lúc nghĩ ngợi lung tung, làm điều dại dột, nhưng nó có đáng để mình phải làm như vậy ko? Người ta có xứng đáng để mình làm như thế ko? Yêu được thì cũng sẽ quên được, ko có gì là ko thể cả, chỉ có điều, hiện tại vẫn chưa thể chấp nhận được cái sự thật ấy. Khi niềm tin đặt hết vào người đó, để rồi, giờ như Từ Hải chết đứng giữa trời. Làm sao để có thể lấy lại được niềm tin ấy?
Cái trực giác của người con gái quả không sai, nhưng sai một nỗi, cái trực giác ấy đến quá muộn, đáng lẽ phải phát hiện ra ngay từ cái ngày bắt đầu. Để con tim ko đau như lúc này, nếu có đau, nỗi đau ấy cũng sẽ nhẹ nhàng hơn gấp vạn lần cái nỗi đau bị người ta lừa dối trong ngần ấy năm. Để đến một câu "xin lỗi" cũng ko được nghe.
Nhưng người ta có lỗi gì đâu cơ chứ? Lỗi là do mình mà, vì mình đã qua tin vào con người ấy, ko một chút nghi ngờ. Cái lòng tin mù quáng ấy, nó đã đâm nát con tim mình còn đâu nữa. Giờ này, chắc người ta đang cười hả hê lắm, vì có những con ngốc như mình tự lao đầu vào giọ, người ta đã dứt lại còn cố gắng níu kéo. 
So với nỗi đau của chị ấy, thì nỗi đau của mình có thấm gì đâu. Sao phải tiếc nuối làm gì con người ấy? Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Mình đã từng phụ người yêu mình nhất, chỉ vì con người ấy, và bây giờ, bị chính con người ấy phụ lại. Người ta đã phụ mình từ lâu rồi, nhưng mình vẫn vui vẻ trong cái tình yêu đầu ngây ngô ấy. Đấy chính là quả báo dành cho mình chăng?
Giờ thì, người ta có gia đình nhỏ, có sự nghiệp bền vững. Còn mình? Mình có gì chứ? Ngoài con tim ngày nào cũng réo chuông báo động, đau nhói nơi lồng ngực, sự nghiệp ko, học hành dở dang, tình yêu tan vỡ, bạn bè cũng dần vợ con, chồng con hết rồi. 
Thời gian có bao giờ quay trở lại được đâu? Bây giờ mới hối tiếc cái khoảng thời gian đã qua, tuổi xuân nữa chứ, nhưng còn ý nghĩa gì nữa ko? Một mình gặm nhấm nỗi buồn, giống như 9 năm về trước. Rồi sẽ đến một lúc nào đó, không ai còn nhớ tới cái khoảng thời gian đau khổ này nữa. Và cũng ko còn ai nhắc đến con người ấy.
Và nếu có gặp lại nhau trên đường đời mai sau, liệu người ấy có nói được hai từ "xin lỗi" ko nhỉ?

samedi 24 mai 2014

Chuyện tình yêu

Tình cờ hôm qua có người hỏi mình rằng: "Thế đã yêu chưa?"
Một câu hỏi lớn, mà giờ mình cũng không biết trả lời như thế nào cho đúng trọng tâm nhỉ?
Ngần này tuổi rồi, nếu nói chưa yêu ai bao giờ, liệu người ta có tin ko? Với cái thái độ của người hỏi, mình cũng tạm trả lời cho qua chuyện, nhưng cũng ko giấu nổi niềm đau trong tim. "Bà trông tôi thế này, ngần này tuổi, chả nhẽ chưa yêu, chẳng nhẽ tôi có vấn đề về giới tính ah?"
Nhắc đến chuyện tình yêu mà làm tim mình lại nhói đau, đã cố gắng để cho tâm trí thật thoải mái, nghĩ đến những điều tốt đẹp nhất nhưng ko thể. Nỗi đau này lớn quá, có thể mình chưa chấp nhận được, rồi một thời gian thôi, sẽ qua thôi.
Liệu trên trái đất này, còn bạn gái nào như mình ko nhỉ? Chắc cũng có, những sẽ chỉ là một người trên mấy tỷ người trên trái đất thôi. Thời đại nào rồi chứ? Ai cũng có cách nghĩ và cách sống khác nhau, người ta chấp nhận nó như một lé tự nhiên chắc chắn sẽ xảy ra, còn mình thì ko. Đó là điều cấm kỵ, mình ko đủ can đảm để bước tiếp trên con đường ấy. Và tất nhiên, mình là người thua cuộc. Nhưng chắc là trong tình yêu, ko có người thắng kẻ thua đâu nhỉ, chỉ có một chữ "duyên" để diễn tả thôi. Đúng, chỉ cần một chữ ấy thôi, nói lên tất cả.
Vậy là chúng ta ko có duyên với nhau. Ông trời cho phép chúng ta gặp nhau, rồi phải xa nhau mãi mãi giống như hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm rồi đi ra hai hướng khác nhau, sẽ không bao giờ còn nhìn thấy nhau, hay gặp lại nhau nữa. Không giống như hai đường thẳng song song nhỉ? Hai đường thẳng song song, thì không bao giờ gặp nhau, chỉ đứng cạnh nhau, đi bên đời nhau, và thậm chí, không biét nhau là ai. Nếu như vậy, có lẽ sẽ tốt hơn.
Có cặp đôi, yêu nhau gần 10 năm, tưởng là sẽ có cái kết thật đẹp, rồi mới đây, nghe tin qua đứa bạn, họ chia tay khi có người thứ 3 xuất hiện. Vậy thì sao mình cứ phải nuối tiếc cái tình yêu giả dối ấy nhỉ? Vì sao? Vì sao lại như thế? Nặng tình cảm quá để làm gì? Chỉ tự làm khổ mình thôi, người ta cũng đâu có quan tâm mình ra sao đâu? Vì sao ? Vì sao lại như thế?
Nếu được gặp lại, mình chỉ hỏi người ấy một câu duy nhất, một câu thôi - "Vì sao lại đối xử với mình như vậy?"
Khi tình cảm mình trao nơi ấy hết rồi, cứ mong chờ sẽ có một cái kết có hậu. Vậy mà... Cái kết cho câu chuyện tình này quá buồn, quá bi thảm cho mình. Sao không cho mình biết sự thật ngay từ đầu, có lẽ mình sẽ chấp nhận nó. Nhưng bây giờ thì ko thể, ko thể tiếp tục bước tiếp trên con đường dài thăm thẳm ko có đích đấn như vậy được. 
Quay xe tìm cho mình một con đường khác thôi. Dẫu biết rằng, con đường nào rồi cũng sẽ lắm chông gai, nhưng mình phải tự bước đi thôi, một mình, ko ai đi cùng cả. Cần lắm một bàn tay, bàn tay ấy đủ lạnh để cùng mình vượt qua những mua hè khắc nghiệt, cũng phải đủ ấm để nắm tay mình đi qua những ngày đông giá rét. Và cần lắm một bờ vai đủ vững chắc, để lúc buồn cũng như vui, mình cũng có thể tựa vào đó.
Và người ấy có xuất hiện ko? Mình cần bao nhiều thời gian để quên đi nỗi đau này?

mercredi 21 mai 2014

Hãy để thời gian xóa nhòa những vết thương lòng

Có những chuyện cũ đã qua không nhất thiết phải kể cho mọi người nghe.
Có những sự đau khổ cũng không nhất thiết để mọi người biết.
Có những tâm tình giữ trong lòng, không nhất thiết phải bày tỏ.
Có những tổn thương theo thời gian sẽ dần lành lặn.
Có những thiệt thòi khi đã qua, suy nghĩ thông suốt cũng sẽ trở lại bình thường.
Có những khi đau lòng, nhẫn nhịn vài lần sẽ thành thói quen.
Thật ra trong cuộc sống, không phải những lúc đau khổ nào cũng có thể la hét, và không phải tình yêu nào cũng đều được thổ lộ.

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...