Tình cờ hôm qua có người hỏi mình rằng: "Thế đã yêu chưa?"
Một câu hỏi lớn, mà giờ mình cũng không biết trả lời như thế nào cho đúng trọng tâm nhỉ?
Ngần này tuổi rồi, nếu nói chưa yêu ai bao giờ, liệu người ta có tin ko? Với cái thái độ của người hỏi, mình cũng tạm trả lời cho qua chuyện, nhưng cũng ko giấu nổi niềm đau trong tim. "Bà trông tôi thế này, ngần này tuổi, chả nhẽ chưa yêu, chẳng nhẽ tôi có vấn đề về giới tính ah?"
Nhắc đến chuyện tình yêu mà làm tim mình lại nhói đau, đã cố gắng để cho tâm trí thật thoải mái, nghĩ đến những điều tốt đẹp nhất nhưng ko thể. Nỗi đau này lớn quá, có thể mình chưa chấp nhận được, rồi một thời gian thôi, sẽ qua thôi.
Liệu trên trái đất này, còn bạn gái nào như mình ko nhỉ? Chắc cũng có, những sẽ chỉ là một người trên mấy tỷ người trên trái đất thôi. Thời đại nào rồi chứ? Ai cũng có cách nghĩ và cách sống khác nhau, người ta chấp nhận nó như một lé tự nhiên chắc chắn sẽ xảy ra, còn mình thì ko. Đó là điều cấm kỵ, mình ko đủ can đảm để bước tiếp trên con đường ấy. Và tất nhiên, mình là người thua cuộc. Nhưng chắc là trong tình yêu, ko có người thắng kẻ thua đâu nhỉ, chỉ có một chữ "duyên" để diễn tả thôi. Đúng, chỉ cần một chữ ấy thôi, nói lên tất cả.
Vậy là chúng ta ko có duyên với nhau. Ông trời cho phép chúng ta gặp nhau, rồi phải xa nhau mãi mãi giống như hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm rồi đi ra hai hướng khác nhau, sẽ không bao giờ còn nhìn thấy nhau, hay gặp lại nhau nữa. Không giống như hai đường thẳng song song nhỉ? Hai đường thẳng song song, thì không bao giờ gặp nhau, chỉ đứng cạnh nhau, đi bên đời nhau, và thậm chí, không biét nhau là ai. Nếu như vậy, có lẽ sẽ tốt hơn.
Có cặp đôi, yêu nhau gần 10 năm, tưởng là sẽ có cái kết thật đẹp, rồi mới đây, nghe tin qua đứa bạn, họ chia tay khi có người thứ 3 xuất hiện. Vậy thì sao mình cứ phải nuối tiếc cái tình yêu giả dối ấy nhỉ? Vì sao? Vì sao lại như thế? Nặng tình cảm quá để làm gì? Chỉ tự làm khổ mình thôi, người ta cũng đâu có quan tâm mình ra sao đâu? Vì sao ? Vì sao lại như thế?
Nếu được gặp lại, mình chỉ hỏi người ấy một câu duy nhất, một câu thôi - "Vì sao lại đối xử với mình như vậy?"
Khi tình cảm mình trao nơi ấy hết rồi, cứ mong chờ sẽ có một cái kết có hậu. Vậy mà... Cái kết cho câu chuyện tình này quá buồn, quá bi thảm cho mình. Sao không cho mình biết sự thật ngay từ đầu, có lẽ mình sẽ chấp nhận nó. Nhưng bây giờ thì ko thể, ko thể tiếp tục bước tiếp trên con đường dài thăm thẳm ko có đích đấn như vậy được.
Quay xe tìm cho mình một con đường khác thôi. Dẫu biết rằng, con đường nào rồi cũng sẽ lắm chông gai, nhưng mình phải tự bước đi thôi, một mình, ko ai đi cùng cả. Cần lắm một bàn tay, bàn tay ấy đủ lạnh để cùng mình vượt qua những mua hè khắc nghiệt, cũng phải đủ ấm để nắm tay mình đi qua những ngày đông giá rét. Và cần lắm một bờ vai đủ vững chắc, để lúc buồn cũng như vui, mình cũng có thể tựa vào đó.
Và người ấy có xuất hiện ko? Mình cần bao nhiều thời gian để quên đi nỗi đau này?
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire