mardi 27 mai 2014

Tim đang đau

Suốt ngày làng thang facebook của người ta, tình cờ thấy fb của một chị, thấy những lời lẽ rất đau thường, xem kỹ có thể đoán ra, chị ấy vừa mất đi người thương yêu nhất - chồng chị. Có lẽ anh gặp tai nạn trong khi đang làm nhiệm vụ chăng? Thật đáng thương cho chị ấy !
Mới lấy nhau được mấy năm, vậy mà... Số phận thật không công bằng. Từ hôm biết chuyện đến nay cũng gần nửa tháng rồi, trên fb của chị ấy toàn những lời than thở, ai oán, và những lời động viên của người thân. Mạnh dạn mình cũng add friend chị ấy, mặc dù chẳng biết chị ấy là ai, cũng chẳng có người bạn chung nào cả. Nhưng đọc những dòng tin chị ấy viết, cảm động lắm, cái cảm giác mất đi một người thân đau khổ lắm, tuyệt vọng nữa chứ, khi mà giờ đây, một mình chị phải mang trên vai trọng trách của cả bố và mẹ để nuôi dạy đứa nhỏ. Em còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình. 
Có lẽ cũng giống cảnh Bố mình ngày xưa, mới 2 tuổi, ông đã mất vì bệnh nặng. Vậy mà Bố vẫn cố gắng sống tốt để nuôi dạy hai anh em mình. Còn mình ? Mới vấp ngã một lần trong đời như vậy mà đã nản chí rồi? Có xứng đáng với những gì mà bố mẹ dành cho mình ko?
Nhiều lúc nghĩ ngợi lung tung, làm điều dại dột, nhưng nó có đáng để mình phải làm như vậy ko? Người ta có xứng đáng để mình làm như thế ko? Yêu được thì cũng sẽ quên được, ko có gì là ko thể cả, chỉ có điều, hiện tại vẫn chưa thể chấp nhận được cái sự thật ấy. Khi niềm tin đặt hết vào người đó, để rồi, giờ như Từ Hải chết đứng giữa trời. Làm sao để có thể lấy lại được niềm tin ấy?
Cái trực giác của người con gái quả không sai, nhưng sai một nỗi, cái trực giác ấy đến quá muộn, đáng lẽ phải phát hiện ra ngay từ cái ngày bắt đầu. Để con tim ko đau như lúc này, nếu có đau, nỗi đau ấy cũng sẽ nhẹ nhàng hơn gấp vạn lần cái nỗi đau bị người ta lừa dối trong ngần ấy năm. Để đến một câu "xin lỗi" cũng ko được nghe.
Nhưng người ta có lỗi gì đâu cơ chứ? Lỗi là do mình mà, vì mình đã qua tin vào con người ấy, ko một chút nghi ngờ. Cái lòng tin mù quáng ấy, nó đã đâm nát con tim mình còn đâu nữa. Giờ này, chắc người ta đang cười hả hê lắm, vì có những con ngốc như mình tự lao đầu vào giọ, người ta đã dứt lại còn cố gắng níu kéo. 
So với nỗi đau của chị ấy, thì nỗi đau của mình có thấm gì đâu. Sao phải tiếc nuối làm gì con người ấy? Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Mình đã từng phụ người yêu mình nhất, chỉ vì con người ấy, và bây giờ, bị chính con người ấy phụ lại. Người ta đã phụ mình từ lâu rồi, nhưng mình vẫn vui vẻ trong cái tình yêu đầu ngây ngô ấy. Đấy chính là quả báo dành cho mình chăng?
Giờ thì, người ta có gia đình nhỏ, có sự nghiệp bền vững. Còn mình? Mình có gì chứ? Ngoài con tim ngày nào cũng réo chuông báo động, đau nhói nơi lồng ngực, sự nghiệp ko, học hành dở dang, tình yêu tan vỡ, bạn bè cũng dần vợ con, chồng con hết rồi. 
Thời gian có bao giờ quay trở lại được đâu? Bây giờ mới hối tiếc cái khoảng thời gian đã qua, tuổi xuân nữa chứ, nhưng còn ý nghĩa gì nữa ko? Một mình gặm nhấm nỗi buồn, giống như 9 năm về trước. Rồi sẽ đến một lúc nào đó, không ai còn nhớ tới cái khoảng thời gian đau khổ này nữa. Và cũng ko còn ai nhắc đến con người ấy.
Và nếu có gặp lại nhau trên đường đời mai sau, liệu người ấy có nói được hai từ "xin lỗi" ko nhỉ?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...