Hôm qua tớ mới biết một chuyện mà từ lâu rồi t không còn nhớ đến nữa. Đó là ngày xưa t đã từng thích cậu. Tớ cứ nghĩ là cậu không biết điều đó. Lâu rồi tớ mới lại thấy mình nghiêng tình cảm cho một người, nhưng tớ sớm biết kết quả nó sẽ như thế nào. Giống bạn ngày xưa ấy, trái tim tớ thổn thức khi đi gần người ấy. Tớ biết giữa chúng ta không thể có thứ tình cảm gọi là tình yêu, nhưng hãy để tớ được tự mộng mơ thêm một lần nữa nhé ...
mardi 11 novembre 2014
mercredi 18 juin 2014
Mưa !
Hôm nay đi học, ở nhà chờ đợi mỗi đến giờ đi học thôi, vậy mà ...
Học lớp mới, mới xin được số điện thoại của lớp trưởng, mà chưa xin mail hay fb của lớp. Và hôm nay lớp được nghỉ học. huhu. Mất công đi đến trường, may mà hôm nay đi bus, ko tốn 3k gửi xe.
Nhưng khổ nỗi, hôm nay trời tự dưng mưa. Mưa .... Sao mình ghét mưa thế nhỉ?
Ngày xưa ở Huế, những ngày mưa thì thôi rồi, Mưa gì mà buồn thối ruột, làm lòng người tê tái, nhớ nhà da diết.... Còn mưa ở Hà Nội, cơn mưa bất chợt, không báo trước, cứ thế là ào ào... Người ta có câu quả không sai dành cho mùa này đó là "Đầu ráo áo ướt". Vì không mang theo áo mưa hay ô nên quần áo thì ướt còn đầu được che đậy bởi cặp, hay là cái áo chùm lên đầu.
Hôm nay là ngày gì thế không biết, đúng là dở hơi. Đi xe bus cũng chẳng sao đâu, nhưng lúc về, trời đã mưa rồi, lại còn đổi xe bus, đổi tuyến, định thong dong trong mưa nữa chứ? Cái suy nghĩ thật vớ vỉn quá. Vậy là, thay vì đi 19 hoặc 24, chọn cách đi bộ dưới mưa đến bến 08, có vẻ lãng mạn đây. Leo được lên 08, đi qua 2 điểm bus, để đón 26 thì trời mưa to, thật khủng khiếp. Đi thếm 2 điểm bus nữa để xuống bắt 51, trời, mưa không nhing thấy gì, may mà chạy bừa vào một mái hiên. Nhưng khổ nỗi, hiên này bé quá, mà trời lại gió, gió thổi mưa đến, ướt hết quần rồi. Huhu, chẳng nhẽ chạy ra bắt taxi về? 2 xe 26 rồi mà vẫn chưa thấy 51 đâu. Rồi cuối cùng 51 cũng đến, leo lên xe mà lạnh toát cả người, vì xe này mới, điều hòa cứ gọi là :rét run. Thêm 2 điểm nữa thì xuống để yên vị trên 48 thân thương. Một ông bác có cái ô, lúc xuống khỏi 51, tý thì đâm vào ông ấy.
- Cháu đi xe bao nhiêu?
- Dạ, cháu đi 48
- Cháu xuống có xa ko?
- Cháu xuống Nhà máy Xứ
- Vậy ah? Bác cũng chờ 48. Hình như kia có 1 cái, nhưng không biết 48 hay 10B nhỉ? Lúc nào nó gần tới thì mình sang.
- Vâng ah.
Lúc sang đường, vì cái ô bé quá, mà ông ấy ôm mình chặt quá, sợ quá đi mất. sang đến nơi thì xe vừa đến. Bao nhiêu người chờ đợi cùng leo lên. rồi ông ấy lại bắt chuyện với 1 bạn gái khác. Vui tính thật. Còn mình, người ướt từ đâu đến chân luôn, nước cứ thế chảy từ đầu xuống chân. Đến điếm 19, Bác xuống xe trước, vâng ah, cháu chào bác.
Thêm 1 điểm bus nữa, mình xuống xe trong tình trạng ko có gì cha chắn ngoài cái túi. Nhưng phương châm của mình là "Thà để người ướt chứ không bao giờ để sách vở được ướt". nhưng tại thời điểm này, làm sao mà sách vở ko ướt được cơ chứ. Cắm đầu cắm cổ chạy, nước mưa vào mặt cay xè, không nhing được gì, may mà đường phố cũng vắng người, vắng xe. vào đến nhà, nước cứ thế tong tỏng chảy xuống.
Bao nhiêu năm rồi, cứ vào cái mùa này, trời mưa ko bao giờ báo trước, mưa kèm theo sấm chớp, sét nổ bùng bùng... Mình đã từng hỏi mẹ: "Ngày xưa, ngày con sinh, trời có mưa như vậy ko, mà sao sinh nhật năm nào cũng mưa vậy?"
Ngày mai là sinh nhật lần thứ 25 rồi, thêm một cái tuổi trong bụng là 26 rồi, 26, con gái kiêng lấy chồng. Mà mình thì ai lấy cơ chứ? Khi các bạn có đôi có lứa hết, nếu ko phải đi học, nó đã ở nhà với chồng yêu, còn mình vẫn lang thang ở cái xứ này. Sao thấy tương lai mờ mịt quá vậy?
Đã hơn một tháng rồi, chưa được gặp anh, mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nữa. Vẫn còn nhớ anh lắm, nhưng không thể gặp được, nhất định sẽ không gặp. Đến khi nào mình có đủ bình tĩnh, và có đủ nghị lực để đối diện với anh ấy. Còn lúc này thì chưa, vì quá yêu, quá tin, để rồi, giờ mình cứ như người mất hồn, không còn có thể tin vào bất cứ người nào nữa.
Biết đến bao giờ, con người em mới trở lại như xưa hả anh?
lundi 16 juin 2014
Đi học
Hai tuần nay đi học lại môn Lý Thuyết Tài chính tiền tệ 1 cùng với K25 Quản Trị Ngân Hàng.
Hôm đầu tiền vào lớp, ấn tượng hoàn toàn thay đổi chóng mặt. Vì lớp này đông con trai, mà lại toàn người nhiều tuổi. Không như lớp mình, toàn con gái, lại là các em 8x xinh tươi. Lớp này có cả những anh 7x mà lại toàn người có vợ nữa chư? => Nản 1 phần.
Hôm đầu tiên Thầy không đến, cả lớp đi liên hoan, gọi là tổng kết học kì I và chuẩn bị vào học kì II. Lớp có 3 người đi học lại, mà mỗi mình là con gái, may mà có anh Quê, ở lớp mình cũng học, an ủi tý vì có đồng bọn. => Đỡ run.
Hai anh em đi nhậu cùng lớp, lần nào cũng vậy, mình không uống rượu bia, (con gái mà), lại chẳng quen ai, chỉ ngồi một chỗ, không muốn ăn gì vì cũng không đói lắm. Các chị ra lệnh cho mấy anh phải chăm sóc đặc biệt cho "bà chị k24". Hic, có một bạn, chẳng biết nói gì, cứ "Ăn đi bạn" - "Vâng, em cảm ơn!". Nhìn tụi con trai uống bia, hò hét. => Sợ thật.
Buổi thứ hai vào lớp, mọi người vẫn nhìn mình bằng con mắt lạ lùng, tò mò, vì người khác lớp. Thầy giáo trẻ thật, người như cột điện di động, nhìn hao hao giống anh Hưởng chứ. Lâu rồi không gặp anh ấy, mà chắc chẳng bao giờ gặp lại nữa đâu vì vợ anh ấy có tính ghen, lại ghen quá đà. => Hãi ghê.
Buổi thứ ba, nhiều con mắt thân thiện hơn rồi, may mà đến lớp vẫn còn chỗ mát để ngồi, hic, thẳng cái quạt luôn. Mà cũng kỳ, cái số mình không được hưởng điều hòa thì phải, cứ ngồi điều hòa là mồ hôi tay chân cứ rịn ra. => Ghét thế.
Ah, lại còn thế này nữa : chiều hôm ấy đi sửa máy tính trên nhà Tùng, đeo cái quả dép xuồng từ lẩu từ lâu. Hình như là một năm rồi mới đeo, lần đeo gần nhất là cách đây 11 tháng, là cái lần đi bar ấy, chắc nhớ suốt đời mất. Mấy hôm trước tự dưng mang ra lau rửa, vậy là nó bị mủn rồi. Vừa dựng xe xuống nhà xe, em quai bên chân phải bung ra, haha. Phải cố gắng đi lên lớp, giống như kiểu bị đau chăn, may mà lúc ấy tối nên không ai để ý. Chuẩn bị ra về, em quai bên chân trái bung tiếp. Thế là xong! Cũng trèo lên xe mang về nhà, cũng chẳng thèm vứt đi, coi như là kỷ niệm vậy.
Còn hôm nay, quyết định đi tổ ong cho lành, dễ chạy, thấp, thoải mái lại an toàn. Đến lớp vẫn có vài người, rồi mọi người cũng tới. Cái lớp này rôm rả thật, đúng là đông con trai có khác, bật lại Thầy tanh tách. Lại đang mùa "ăn bóng đá, ngủ bóng đá" nên chủ đề chính vẫn là bóng đá. Đêm nay mình bắt Đức - Bồ Đào Nhà 1-1, chỉ phán bừa vậy thôi, ai biết thế nào? Thầy giáo lại đến muộn. =>Đúng là dân Tiền tệ.
Đang đọc truyện, tự nhiên một tiếng gọi thất thanh "Dương" làm mình giật mình, nhìn theo tiếng gọi ấy, 1 nam 1 nữ đang nhìn mình. Mình còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra là mình đang ngồi cùng bàn với một play dân của lớp. Ợ! Tên này trông ngu ngu nhưng lại cứ thích tỏ ra nguy hiểm. Trời ah, phát biểu rất hăng hái. Kệ mi, hôm nay điện thoại hêt pin, nếu không ta cũng chả thèm để ý đâu
Thôi chào Thầy. Thây đang thao thao bất tuyệt gì vây? ODA, Kyoto... Nhật vừa thua mấy hôm trước đây. Thầy ah!
mardi 10 juin 2014
Lần cuối em nhớ anh, em hứa !
Hôm qua lang thang fb của một người bạn không quen, em đọc được hai bài báo, không biết có phải do bạn ấy viết hay không, nhưng sao em thấy giống hệt chuyện tình của em vậy? Người con trai ấy cũng như anh, cũng nói dối là chưa có vợ, cũng khoảng thời gian hai năm. Sao như thấy mình là nhân vật chính của bài báo vậy. Thật tình cờ thôi.
Cái ngày em biết được sự thật khủng khiếp ấy, com tim em như ngừng đập, em nghĩ cả thế giới sụp đổ ngay trước mắt, cả đêm đó em không ngủ được. Hơn cả cái lúc trước đây 10 tháng, khi anh nói lời chia tay, lúc ấy em cũng buồn lắm. Anh nói "em nên tìm người khác đi" - sao em không nghe lời anh nhỉ? Chấm dứt luôn từ đó đi, có phải bây giờ em cũng không cần biết cái sự thật, để con tim em phải đau đớn thế này. Giờ nghĩ lại, lúc ấy có là gì so với lúc này đâu. Vì sao lúc ấy, anh không nói luôn cho em biết, mà cũng do em nữa chứ nhỉ? Không hỏi lý do vì sao anh lại nói chia tay. Ah, lý do của anh lúc anh - "em là người không biết hy sinh". Vậy đấy, em đã hy sinh tuổi thanh xuân của em để yêu anh, yêu một cách mù quáng, không toan tính, không đòi hỏi, để tóm lại một câu, em không là gì trong tim anh, và là người không biết hy sinh.
Mới có mấy tháng thôi, hai nhát dao đâm vào tim, để đến hôm nay, sau một tháng, thỉnh thoảng em vẫn đau nơi ngực trái. Bạn ấy cũng hỏi "Vì sao người ta lại đối xử" với bạn ấy như vậy? giống hệt câu hỏi em dành cho anh. Nhưng em không muốn gặp lại anh lần nữa, không muốn nói gì hết. Cái lần cuối mình gặp nhau ở viện, cho em biết là sự lựa chọn của em từ hai năm trước đến nay quá là sai lầm, sai lầm trầm trọng quá.
Chuyện của em và anh vậy là chấm dứt, đáng lẽ ra, nó nên chấm dứt từ cách đây 4 năm, đáng lẽ, nó không nên bắt đầu thì tốt hơn. Ngày em và anh gặp nhau, cái đếm hôm ấy, lỗi này là do em, giờ em còn trách ai được chứ? Chính em là người hẹn anh, và rồi, chính em lại tưởng tượng ra những viễn cảnh xa xôi của em và anh. Để giờ, tự mình cầm dao đâm vào tim mình như thế này. Trách ai bây giờ, trách mình thôi.
Khi mới biết chuyện, em thấy có lỗi với gia đình anh, em nghĩ em là người xen vào hạnh phúc gia đình anh, em thật xấu xa. Nhưng giờ nghĩ lại, em lag người vô tội, em không có lỗi gì cả. Và gia đình anh vẫn hạnh phúc cơ mà. Vì sao em phải áy náy nhỉ? Ngày em và anh gặp nhau ấy, cái ngày mà em tự coi là ngày nhận lời yêu anh, anh chưa cưới vợ. Sau một tháng, anh mới cưới cơ mà, vậy thì em làm gì có lỗi chứ? Còn những ngày tháng sau này, 2 năm 6 tháng 15 ngày, em không biết chuyện, em lại càng không có lỗi, vì anh giấu diếm mọi chuyện, lúc này, em là nạn nhân của những câu chuyện anh bịa ra. Vì em ngây thơ, nên mới tin anh, tin một cách tuyệt đối, và còn hy vọng, tưởng tượng ra những thứ rất là viển vông.
Hy vọng nhiều thì thất vọng càng lớn, quá đúng ! Giờ bình tâm lại, em có thể dũng cảm đối mặt với anh, với sự thật này, và có thể hiên ngang với mọi người, nếu có bị người nhà anh bắt gặp, thì em vẫn là người vô tội. Nhưng có lẽ, sẽ chẳng bao giờ gặp anh nữa đâu.
Tình cảm em giành cho anh vẫn còn, nhưng nó chỉ còn là ký ức thôi. Một khoảng thời gian không dài, cũng không ngắn, nó cho em thấy được, em là người mơ mộng như thế nào, để giờ rơi từ trên trời xuống như thế này. Nếu thời gian có quay trở lại, xin anh đừng lừa dối em như vậy. Nếu biết sự thật, em sẽ không yêu, có lẽ mình đã trở thành bạn tốt của nhau. Cuộc hội ngộ nào rồi cũng đến lúc chia tay, coi như cuộc hội ngộ của em và anh đến đây là hết. Chúng ta chia tay để mỗi người đi trên con đường mình đã chọn. Anh đã có gia đình và thiên thần nhỏ của mình. Còn em, giờ em mới bắt đầu trên con đường của mình, như cái thời gian 3 năm trước mới ra trường,
Cuộc sống thật nhiều khó khăn, vất vả, gian dối lừa lọc. Và em hy vọng rằng sẽ không có cô gái nào bị anh lừa như em, nếu có, thật đáng thương cho họ.
Từ ngày hôm nay, em sẽ không buồn nữa vì anh nữa đâu, em hứa ! Nhớ về anh thì vẫn nhớ, vì làm sao có thể qurrn nhanh như vậy được? Nhưng nỗi nhớ ấy giành cho một người anh, một người bạn, một ngừoi làm công việc mà em ngưỡng mộ, mơ ước, một người lạ từng quen, và là một dấu chấm trong cuộc đời em.
Mỗi người con gái trông đời đều có một nút thắt trong tim, và anh chính là nút thắt trong cuộc đời em. Tạm biệt anh !
mardi 27 mai 2014
Tim đang đau
Suốt ngày làng thang facebook của người ta, tình cờ thấy fb của một chị, thấy những lời lẽ rất đau thường, xem kỹ có thể đoán ra, chị ấy vừa mất đi người thương yêu nhất - chồng chị. Có lẽ anh gặp tai nạn trong khi đang làm nhiệm vụ chăng? Thật đáng thương cho chị ấy !
Mới lấy nhau được mấy năm, vậy mà... Số phận thật không công bằng. Từ hôm biết chuyện đến nay cũng gần nửa tháng rồi, trên fb của chị ấy toàn những lời than thở, ai oán, và những lời động viên của người thân. Mạnh dạn mình cũng add friend chị ấy, mặc dù chẳng biết chị ấy là ai, cũng chẳng có người bạn chung nào cả. Nhưng đọc những dòng tin chị ấy viết, cảm động lắm, cái cảm giác mất đi một người thân đau khổ lắm, tuyệt vọng nữa chứ, khi mà giờ đây, một mình chị phải mang trên vai trọng trách của cả bố và mẹ để nuôi dạy đứa nhỏ. Em còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình.
Có lẽ cũng giống cảnh Bố mình ngày xưa, mới 2 tuổi, ông đã mất vì bệnh nặng. Vậy mà Bố vẫn cố gắng sống tốt để nuôi dạy hai anh em mình. Còn mình ? Mới vấp ngã một lần trong đời như vậy mà đã nản chí rồi? Có xứng đáng với những gì mà bố mẹ dành cho mình ko?
Nhiều lúc nghĩ ngợi lung tung, làm điều dại dột, nhưng nó có đáng để mình phải làm như vậy ko? Người ta có xứng đáng để mình làm như thế ko? Yêu được thì cũng sẽ quên được, ko có gì là ko thể cả, chỉ có điều, hiện tại vẫn chưa thể chấp nhận được cái sự thật ấy. Khi niềm tin đặt hết vào người đó, để rồi, giờ như Từ Hải chết đứng giữa trời. Làm sao để có thể lấy lại được niềm tin ấy?
Cái trực giác của người con gái quả không sai, nhưng sai một nỗi, cái trực giác ấy đến quá muộn, đáng lẽ phải phát hiện ra ngay từ cái ngày bắt đầu. Để con tim ko đau như lúc này, nếu có đau, nỗi đau ấy cũng sẽ nhẹ nhàng hơn gấp vạn lần cái nỗi đau bị người ta lừa dối trong ngần ấy năm. Để đến một câu "xin lỗi" cũng ko được nghe.
Nhưng người ta có lỗi gì đâu cơ chứ? Lỗi là do mình mà, vì mình đã qua tin vào con người ấy, ko một chút nghi ngờ. Cái lòng tin mù quáng ấy, nó đã đâm nát con tim mình còn đâu nữa. Giờ này, chắc người ta đang cười hả hê lắm, vì có những con ngốc như mình tự lao đầu vào giọ, người ta đã dứt lại còn cố gắng níu kéo.
So với nỗi đau của chị ấy, thì nỗi đau của mình có thấm gì đâu. Sao phải tiếc nuối làm gì con người ấy? Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Mình đã từng phụ người yêu mình nhất, chỉ vì con người ấy, và bây giờ, bị chính con người ấy phụ lại. Người ta đã phụ mình từ lâu rồi, nhưng mình vẫn vui vẻ trong cái tình yêu đầu ngây ngô ấy. Đấy chính là quả báo dành cho mình chăng?
Giờ thì, người ta có gia đình nhỏ, có sự nghiệp bền vững. Còn mình? Mình có gì chứ? Ngoài con tim ngày nào cũng réo chuông báo động, đau nhói nơi lồng ngực, sự nghiệp ko, học hành dở dang, tình yêu tan vỡ, bạn bè cũng dần vợ con, chồng con hết rồi.
Thời gian có bao giờ quay trở lại được đâu? Bây giờ mới hối tiếc cái khoảng thời gian đã qua, tuổi xuân nữa chứ, nhưng còn ý nghĩa gì nữa ko? Một mình gặm nhấm nỗi buồn, giống như 9 năm về trước. Rồi sẽ đến một lúc nào đó, không ai còn nhớ tới cái khoảng thời gian đau khổ này nữa. Và cũng ko còn ai nhắc đến con người ấy.
Và nếu có gặp lại nhau trên đường đời mai sau, liệu người ấy có nói được hai từ "xin lỗi" ko nhỉ?
samedi 24 mai 2014
Chuyện tình yêu
Tình cờ hôm qua có người hỏi mình rằng: "Thế đã yêu chưa?"
Một câu hỏi lớn, mà giờ mình cũng không biết trả lời như thế nào cho đúng trọng tâm nhỉ?
Ngần này tuổi rồi, nếu nói chưa yêu ai bao giờ, liệu người ta có tin ko? Với cái thái độ của người hỏi, mình cũng tạm trả lời cho qua chuyện, nhưng cũng ko giấu nổi niềm đau trong tim. "Bà trông tôi thế này, ngần này tuổi, chả nhẽ chưa yêu, chẳng nhẽ tôi có vấn đề về giới tính ah?"
Nhắc đến chuyện tình yêu mà làm tim mình lại nhói đau, đã cố gắng để cho tâm trí thật thoải mái, nghĩ đến những điều tốt đẹp nhất nhưng ko thể. Nỗi đau này lớn quá, có thể mình chưa chấp nhận được, rồi một thời gian thôi, sẽ qua thôi.
Liệu trên trái đất này, còn bạn gái nào như mình ko nhỉ? Chắc cũng có, những sẽ chỉ là một người trên mấy tỷ người trên trái đất thôi. Thời đại nào rồi chứ? Ai cũng có cách nghĩ và cách sống khác nhau, người ta chấp nhận nó như một lé tự nhiên chắc chắn sẽ xảy ra, còn mình thì ko. Đó là điều cấm kỵ, mình ko đủ can đảm để bước tiếp trên con đường ấy. Và tất nhiên, mình là người thua cuộc. Nhưng chắc là trong tình yêu, ko có người thắng kẻ thua đâu nhỉ, chỉ có một chữ "duyên" để diễn tả thôi. Đúng, chỉ cần một chữ ấy thôi, nói lên tất cả.
Vậy là chúng ta ko có duyên với nhau. Ông trời cho phép chúng ta gặp nhau, rồi phải xa nhau mãi mãi giống như hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm rồi đi ra hai hướng khác nhau, sẽ không bao giờ còn nhìn thấy nhau, hay gặp lại nhau nữa. Không giống như hai đường thẳng song song nhỉ? Hai đường thẳng song song, thì không bao giờ gặp nhau, chỉ đứng cạnh nhau, đi bên đời nhau, và thậm chí, không biét nhau là ai. Nếu như vậy, có lẽ sẽ tốt hơn.
Có cặp đôi, yêu nhau gần 10 năm, tưởng là sẽ có cái kết thật đẹp, rồi mới đây, nghe tin qua đứa bạn, họ chia tay khi có người thứ 3 xuất hiện. Vậy thì sao mình cứ phải nuối tiếc cái tình yêu giả dối ấy nhỉ? Vì sao? Vì sao lại như thế? Nặng tình cảm quá để làm gì? Chỉ tự làm khổ mình thôi, người ta cũng đâu có quan tâm mình ra sao đâu? Vì sao ? Vì sao lại như thế?
Nếu được gặp lại, mình chỉ hỏi người ấy một câu duy nhất, một câu thôi - "Vì sao lại đối xử với mình như vậy?"
Khi tình cảm mình trao nơi ấy hết rồi, cứ mong chờ sẽ có một cái kết có hậu. Vậy mà... Cái kết cho câu chuyện tình này quá buồn, quá bi thảm cho mình. Sao không cho mình biết sự thật ngay từ đầu, có lẽ mình sẽ chấp nhận nó. Nhưng bây giờ thì ko thể, ko thể tiếp tục bước tiếp trên con đường dài thăm thẳm ko có đích đấn như vậy được.
Quay xe tìm cho mình một con đường khác thôi. Dẫu biết rằng, con đường nào rồi cũng sẽ lắm chông gai, nhưng mình phải tự bước đi thôi, một mình, ko ai đi cùng cả. Cần lắm một bàn tay, bàn tay ấy đủ lạnh để cùng mình vượt qua những mua hè khắc nghiệt, cũng phải đủ ấm để nắm tay mình đi qua những ngày đông giá rét. Và cần lắm một bờ vai đủ vững chắc, để lúc buồn cũng như vui, mình cũng có thể tựa vào đó.
Và người ấy có xuất hiện ko? Mình cần bao nhiều thời gian để quên đi nỗi đau này?
mercredi 21 mai 2014
Hãy để thời gian xóa nhòa những vết thương lòng
Có những chuyện cũ đã qua không nhất thiết phải kể cho mọi người nghe.
Có những sự đau khổ cũng không nhất thiết để mọi người biết.
Có những tâm tình giữ trong lòng, không nhất thiết phải bày tỏ.
Có những tổn thương theo thời gian sẽ dần lành lặn.
Có những thiệt thòi khi đã qua, suy nghĩ thông suốt cũng sẽ trở lại bình thường.
Có những khi đau lòng, nhẫn nhịn vài lần sẽ thành thói quen.
Thật ra trong cuộc sống, không phải những lúc đau khổ nào cũng có thể la hét, và không phải tình yêu nào cũng đều được thổ lộ.
Có những sự đau khổ cũng không nhất thiết để mọi người biết.
Có những tâm tình giữ trong lòng, không nhất thiết phải bày tỏ.
Có những tổn thương theo thời gian sẽ dần lành lặn.
Có những thiệt thòi khi đã qua, suy nghĩ thông suốt cũng sẽ trở lại bình thường.
Có những khi đau lòng, nhẫn nhịn vài lần sẽ thành thói quen.
Thật ra trong cuộc sống, không phải những lúc đau khổ nào cũng có thể la hét, và không phải tình yêu nào cũng đều được thổ lộ.
Inscription à :
Articles (Atom)
Giấc mơ về người cũ
Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...
-
- có những thằng bạn, chỉ cần alo là được đi chơi, đi cafe. Dù cho ngày nắng hay ngày mưa, đi lang thang khắp xó xỉnh rồi dừng lại chôc nào ...
-
A: hề lú !!! B: chào bạn A: Rất vui được làm quen ới bạn B: uhm, mình cũng vậy A: Bạn tên gì vậy? B: Mình tên là ... A: Bạn năm nay bao nh...
-
Ngày này năm trước, 14.2.2014, học môn Thuế, cô giáo cho về sớm, cả lớp hí hửng, ai cũng vâng vâng dạ dạ nghĩ tới đi chơi vlt, còn cô giáo t...