mercredi 18 juin 2014

Mưa !

Hôm nay đi học, ở nhà chờ đợi mỗi đến giờ đi học thôi, vậy mà ...
Học lớp mới, mới xin được số điện thoại của lớp trưởng, mà chưa xin mail hay fb của lớp. Và hôm nay lớp được nghỉ học. huhu. Mất công đi đến trường, may mà hôm nay đi bus, ko tốn 3k gửi xe.
Nhưng khổ nỗi, hôm nay trời tự dưng mưa. Mưa .... Sao mình ghét mưa thế nhỉ?
Ngày xưa ở Huế, những ngày mưa thì thôi rồi, Mưa gì mà buồn thối ruột, làm lòng người tê tái, nhớ nhà da diết.... Còn mưa ở Hà Nội, cơn mưa bất chợt, không báo trước, cứ thế là ào ào... Người ta có câu quả không sai dành cho mùa này đó là "Đầu ráo áo ướt". Vì không mang theo áo mưa hay ô nên quần áo thì ướt còn đầu được che đậy bởi cặp, hay là cái áo chùm lên đầu.
Hôm nay là ngày gì thế không biết, đúng là dở hơi. Đi xe bus cũng chẳng sao đâu, nhưng lúc về, trời đã mưa rồi, lại còn đổi xe bus, đổi tuyến, định thong dong trong mưa nữa chứ? Cái suy nghĩ thật vớ vỉn quá. Vậy là, thay vì đi 19 hoặc 24, chọn cách đi bộ dưới mưa đến bến 08, có vẻ lãng mạn đây. Leo được lên 08, đi qua 2 điểm bus, để đón 26 thì trời mưa to, thật khủng khiếp. Đi thếm 2 điểm bus nữa để xuống bắt 51, trời, mưa không nhing thấy gì, may mà chạy bừa vào một mái hiên. Nhưng khổ nỗi, hiên này bé quá, mà trời lại gió, gió thổi mưa đến, ướt hết quần rồi. Huhu, chẳng nhẽ chạy ra bắt taxi về? 2 xe 26 rồi mà vẫn chưa thấy 51 đâu. Rồi cuối cùng 51 cũng đến, leo lên xe mà lạnh toát cả người, vì xe này mới, điều hòa cứ gọi là :rét run. Thêm 2 điểm nữa thì xuống để yên vị trên 48 thân thương. Một ông bác có cái ô, lúc xuống khỏi 51, tý thì đâm vào ông ấy. 
- Cháu đi xe bao nhiêu?
- Dạ, cháu đi 48
- Cháu xuống có xa ko?
- Cháu xuống Nhà máy Xứ
- Vậy ah? Bác cũng chờ 48. Hình như kia có 1 cái, nhưng không biết 48 hay 10B nhỉ? Lúc nào nó gần tới thì mình sang.
- Vâng ah.
Lúc sang đường, vì cái ô bé quá, mà ông ấy ôm mình chặt quá, sợ quá đi mất. sang đến nơi thì xe vừa đến. Bao nhiêu người chờ đợi cùng leo lên. rồi ông ấy lại bắt chuyện với 1 bạn gái khác. Vui tính thật. Còn mình, người ướt từ đâu đến chân luôn, nước cứ thế chảy từ đầu xuống chân. Đến điếm 19, Bác xuống xe trước, vâng ah, cháu chào bác.
Thêm 1 điểm bus nữa, mình xuống xe trong tình trạng ko có gì cha chắn ngoài cái túi. Nhưng phương châm của mình là "Thà để người ướt chứ không bao giờ để sách vở được ướt". nhưng tại thời điểm này, làm sao mà sách vở ko ướt được cơ chứ. Cắm đầu cắm cổ chạy, nước mưa vào mặt cay xè, không nhing được gì, may mà đường phố cũng vắng người, vắng xe. vào đến nhà, nước cứ thế tong tỏng chảy xuống.
Bao nhiêu năm rồi, cứ vào cái mùa này, trời mưa ko bao giờ báo trước, mưa kèm theo sấm chớp, sét nổ bùng bùng... Mình đã từng hỏi mẹ: "Ngày xưa, ngày con sinh, trời có mưa như vậy ko, mà sao sinh nhật năm nào cũng mưa vậy?"
Ngày mai là sinh nhật lần thứ 25 rồi, thêm một cái tuổi trong bụng là 26 rồi, 26, con gái kiêng lấy chồng. Mà mình thì ai lấy cơ chứ? Khi các bạn có đôi có lứa hết, nếu ko phải đi học, nó đã ở nhà với chồng yêu, còn mình vẫn lang thang ở cái xứ này. Sao thấy tương lai mờ mịt quá vậy?
Đã hơn một tháng rồi, chưa được gặp anh, mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nữa. Vẫn còn nhớ anh lắm, nhưng không thể gặp được, nhất định sẽ không gặp. Đến khi nào mình có đủ bình tĩnh, và có đủ nghị lực để đối diện với anh ấy. Còn lúc này thì chưa, vì quá yêu, quá tin, để rồi, giờ mình cứ như người mất hồn, không còn có thể tin vào bất cứ người nào nữa. 
Biết đến bao giờ, con người em mới trở lại như xưa hả anh?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...