samedi 30 juillet 2016

30.7.2016


Y hệt như trong phim
Tôi đã từng xem một bộ phim Nhật bản trước đi sang đây. Bộ phim nói về 1 đôi bạn, ở cùng nhà rồi nảy sinh tình cảm lúc nào ko hay. Cũng ngày đi xem pháo hoa, cô bạn mặc kimono đến nơi bắn pháo, hy vọng sẽ gặp được cậu bạn kia. Cô ấy đã thất vọng thế nào khi đợi đến giây phút pháo hoa bay lên, người ngồi cùng trên đu quay ko phải cậu ấy, mà là một người khác. Anh này yêu cô nhiều, ngồi cùng nhau trong cabin, anh ấy đã tỏ tình, nhưng cô bạn thì im lặng. Người cô ấy nghĩ đến là cậu bạn kia. Anh ấy hiểu ra, và nói rằng cô hãy đi tìm cậu ấy ngay đi khi vẫn còn kịp. 
Cậu bạn kia cũng có tình cảm với cô ấy, con trai thì thường lạnh lùng, tỏ ra mạnh mẽ mà, đến khi nhận ra mình cũng yêu cô ấy, anh liền chạy ngay đến chỗ xem pháo hoa. 
Giữa cái thành phố cả tỉ người ấy, vậy mà họ lại gặp được nhau. mọi người đang xem pháo hoa, chen lấn, hỗn độn, chỉ có 2 con người, ngược dòng người để chạy đến bên nhau. Khi họ gặp nhau, xin lỗi, khóc lóc, nói ra nỗi niềm riêng thì lúc này, pháo hoa mới nổ phát đầu tiên. Kết thúc phim thì lúc nào cũng có hậu.
Còn chuyện tình tôi ...
Thật ra thì cũng ko phải là chuyện tình gì cả, chỉ là người đi xem pháo hoa cùng thôi. Biết sẽ rất đông người nên tôi hẹn cậu ấy đi sớm, còn đi tìm chỗ đứng. Gần đến giờ rồi vẫn ko thấy đâu cả, tôi đi ra ga. Cả ngày trong nhà, tối ra đường mới thấy, mọi người ngồi tràn lan giữa đường, ngày lễ lớn nên tất cả được đảm bảo an ninh tuyệt đối, cảnh sát rất đông, con gái thì mặc kimono, con trai thì mặc kimono của con trai, trang phục truyền thống của họ. Ra đường mới thấy, ko khí lễ hội khác hẳn với ko khí trong căn phòng 9m vuông của tôi. 
Tôi cứ nghĩ rằng sẽ có một buổi tối thú vị, bên cậu bạn mà tôi quen, vậy mà, thật ko thể nào diễn tả là nó tồi tệ quá mức tưởng tượng như thế. Chúng tôi bị lạc nhau giữa dòng người chen lấn, đùn đẩy nhau đến chỗ có thể xem pháo đẹp nhất. Thực ra, pháo hoa ko có gì thú vị lắm, vì năm nào VN cũng bắn, quê tôi là nơi sản xuất pháo hoa chính, ngay cả cuộc thi pháo hoa quốc tế tổ chức ở Đà Nẵng, tôi cũng đã từng xem, nhưng quan trọng là người đi xem cùng và cái cảm giác có đôi có lứa nó khác thế nào với đi xem một mình.
Cuối cùng thì một mình vẫn là một mình, và cái kết ngoài đời, ko bao giờ giống như trong phim. Tôi đứng xem 1 lúc rồi về, vì đó là đầu ngõ vào nhà tôi, đi 2p là về đến phòng, còn cậu ấy, tôi cũng ko biết nữa, cũng ko thể liên lạc, vì dòng người quá đông là điện thoại mất sóng.
Kỷ niệm pháo hoa đầu tiên tại Nhật bản !

samedi 23 juillet 2016

24.7.2016

gần 8h rồi, c dậy chưa? ah hình như hnay làm sáng nhỉ? vậy chắc đang đi làm
Tớ vừa đọc một statu của một bạn cũng đang ở nhật, cuộc sống bên này bận rộn lắm, công nhận là bận rộn. chắc chẳng ai có thời gian nghỉ như t, t làm việc vào đầu tuần, còn cuối tuần thì quá rảnh. hôm nay t đã xem hết 2 bộ phim rồi c ah. từ ngày ko còn nói chuyện với c nữa, t ko đọc truyện mà chuyển sang xem phim. 
hết tuần sau là t được nghỉ hè rồi đấy. nhưng t chưa về, tháng 9 t mới về mà. Hương đang xem thủ tục thế nào để sang đây chơi, nếu được, t sẽ bảo n xin visa cho cậu xem có được ko? nên t mới hỏi c có hộ chiếu chưa, nhưng có vẻ, thái độ ko nhiệt tình lắm. vậy thôi, t sẽ kể cho c nghe về cuộc sống của t bên này cũng được. nhưng sẽ chẳng biết kể đến khi nào? 
thôi t đi ngủ đây. định viết nhiều thứ mà đứt mạch cảm xúc, chả biết viết gì cả

23.7.2016

Hnay c làm sáng, giờ chắc đang ngủ, vừa mới đi làm về mà. Mệt ko?
hnay t làm 3 tiếng bsang thôi, sau đó về nhà, tắm rửa, giặt quần áo, nấu ăn... rồi ngồi nghe nhạc, sau đó mấy đứa em sang rủ xem phim, vậy là ngồi xem phim. xem chán thì lôi sách ra ngắm. hì.
lúc t bảo c làm hộ chiếu, là vì Heo đang có ý định sang Nhật, nếu nó xin được visa, thì t bảo n xin cho c sang, c sang chơi với t. cũng có thể t về rồi học xong t mới về lần nữa c ah. Chắc chắn chuyện tình của chúng ta sẽ ko có kết quả đâu, nên chúng ta sẽ chấm dứt sớm đi, để ko ai phải khổ cả. Chúng ta sẽ trở về làm bạn bè, cậu nhé
Hôm qua, lúc nói chuyện, lâu lắm rồi ko nói chuyện, vậy mà ko được nhìn thấy mặt c, buồn thật đấy!
nhưng biết làm sao? 
t đi làm, có quen một cậu em, đẹp trai lắm c ah, hí hí. Bản tính t là thích zai đẹp mà. t cũng ko biết em ấy quý t kiểu gì, mà 2 chị em cứ quấn lấy nhau. vui thật. sáng đi làm về, được dựa vào vai e ấy ngủ tý, cũng thấy thích thích. hì hì. buổi tối, đi làm, t đi làm sớm để được ngồi gần em ấy, nhưng có hôm thì ko được ngồi cùng, cũng thấy tức tức. 
hnay là tròn 2 tháng t với e ấy quen nhau, em ấy ở cách t 5 ga, cũng ko xa lắm. em ý sang cũng giống t, chả quen ai. quen t vậy là có gì cũng gọi t, còn mua kem cho t ăn đấy. hì hì 

dimanche 17 juillet 2016

18.7.2016

Lại một ngày 18, chợt nhận ra, ngày 18.3 ấy là những tháng ngày rất khó khăn với tớ cậu ah. tớ xem được bức ảnh đó, tớ đã bỏ ăn 1 tuần, hic, thực ra ko phải t muốn bỏ ăn đâu, mà là t ko thể ăn nổi. Giờ nghĩ lai, thấy thật ngu ngốc nhỉ? Đúng là chỉ có t nghĩ vớ vẩn thôi, còn c, c nghĩ như thế nào? Chắc c ko biết, mà đúng thật là c ko biết điều đó, c ko thể biết được đâu. c cứ vui vẻ như những gì c có đi, còn t, giờ t cũng thấy thoải mái rồi. 4 tháng rồi mà, chả có nhẽ cứ ôm mãi nỗi buồn trong người để hành hạ mình?
Tháng nay, cuộc sống của t có hơi bận rộn, nhưng t thấy, nó hợp với t, t ko còn có thời gian để nghĩ đến nhiều chuyện khác, ko còn thời gian nghĩ đến c nữa. Thỉnh thoảng, t vẫn vào phần tin nhắn zalo của chúng mình, xem c có onl ko? Lúc nào hiện lên dòng chữ "online just now" là t yên tâm, còn nếu "online ... minutes" là t cứ thấy lo lo. Ko biết c làm gì, đi đâu, đi với ai? nhưng rồi, t lại nghĩ, đó đâu phải là việc của mình nhỉ?
Cuộc sống của t có thể nói là bận rộn, hì, t kể c nghe thời gian biểu của t rồi đấy, cũng mệt nhưng mà vui, vì t có thêm niềm vui mới, đó là, có một cậu em đẹp zai đi làm cùng, thỉnh thoảng 2 chị em ngồi nói chuyện với nhau. Đúng là suy nghĩ của tuổi mới lớn, hồi mình bằng tuổi cậu ấy, chắc mình cũng có suy nghĩ như vậy đấy nhỉ? Hơn những tận 8 tuổi cơ mà, lại là con trai, nên suy nghĩ cũng khác nhau. Buổi tối và sáng khi đi làm về, được ngả đầu vào vai cậu ấy, t tranh thủ ngủ được ít phút trước khi phải xuống xe để đi làm chỗ khác. Được dựa vào vai ai đó, công nhận là thích thật, đúng là bờ vai người con trai, ai là con gái cũng cần. Tớ cũng cần chứ, mà sao chẳng ai chịu đưa bờ vai mình ra cho t dựa vậy? Bao nhiêu năm đi học, chỉ có mọi người dựa vào vai tớ, t chưa được dựa vào vai ai cả. Cậu ấy dường như là động lực để t đi làm đêm cậu ah, giống như ngày trước, cậu là động lực để t tiếp tục những ngày tháng đầu tiên khó khăn ấy, hic, có động lực thì mới đủ can đảm qua được 4 đêm rực rỡ chứ. Mặc dù chỉ là nhìn nhau mỗi lần nghỉ giải lao, là cho nhau cái kẹo lúc chia tay, nhưng đó là niềm vui của t lúc này. 
Mỗi lần nhìn thấy tên c trên fb, lại thấy xót xa quá, ngày trước, lúc nào cũng online, ko ngày nào là ko nhắn tin, giờ thì, tin nhắn zalo đến thời điểm này là ngày 3.7 c ah, Còn giờ, mỗi lần nhìn vào fb, lại thấy c đã online 1 phút trước. Thật sự là ko còn gì để nói với nhau nữa hả? 
Hôm kia c nhắn tin hỏi thăm t, ko hiểu sao, t thấy tình cảm trong t ko còn gì cả, ko còn háo hức, ko còn niềm tin vào những gì c viết, t đọc mà như thấy xa lạ quá. Đã mấy tháng nay, lần nào nói chuyện, c cũng than phiền về công việc của c. Liệu có thật là nó ko ổn đến mức vậy ko? c đã làm ở đó được mấy năm rồi cơ mà, sao dạo này lại thế? Chả nhẽ mọi người ai cũng vậy ah? T có thấy ai kêu ca gì đâu. Hay c nghĩ, t sẽ giúp c qua bên này? T ko thể đâu, t còn chưa lo được cho t nữa là, làm sao có thể mang thêm gánh nặng là c được? Nhiều lúc t nghĩ, nếu quả thật c có ý nghĩ như vậy? thì t đã nhìn lầm người rồi. 
Những hình ảnh mà người đó đăng lên mạng, c vui vẻ bình luận lắm mà, còn t, đến 1 cái like cũng ko có, thì làm sao t còn lòng tin với c nữa đây? T sẽ ko quên ngày 14.2 đã qua đâu, trong khi t đi chơi, nhưng vẫn liên tục giục bạn t mang quà tặng c, vậy c ở đâu? Mới sáng hôm ấy, c còn nói vừa đi uống rượu về, vậy mà chiều, c đã ở quê rồi, trùng hợp vậy? Đến mấy ngày sau, c cũng chẳng nhớ đến việc đi lấy quà, thì liệu, t có được mấy phần trong trí nhớ của c vậy? Thôi, tất cả những gì đã qua, thì cho qua đi, ko nên nhắc lại. nhưng t sẽ về, lời t hứa trước lúc bay, và sau khi t sang bên này, t về, người đầu tiên t gặp sẽ là c. Nếu như thiên thời, địa lợi mà nhân ko hòa thì chắc chắn chúng ta hết duyên rồi c ah. 
Muốn nhắn tin nói chuyện mà sao thấy khó quá c ah? t chả biết nc với ai nên thỉnh thoảng viết ra vài dòng tâm sự. mà cái tâm sự này, chẳng ai đọc được. chỉ để t giải stress thôi. chúc c ngày mới tốt lành, gần 6h rồi, ko biết hnay c phải đi làm ko? còn t, t được nghỉ. hnay là ngày đỏ, mọi cơ quan được nghỉ. Tối t mới phải đi làm. tý nữa t sẽ đi shopping tý, híc, nghe oách nhỉ? đi xem có đồ gì hay ko để mua về làm quà cho đứa bạn thân, cái đứa đã giúp t rất nhiều trong cuộc sống. 
Huqa đi chơi rồi, hnay đi shopping tý cho khuây khỏa, đêm any lại vào guồng rồi. 

samedi 9 juillet 2016

10.7.2016

Chủ nhật, ngày ... tháng ..
Tròn 1 tuần rồi chúng ta ko nói chuyện, ko nhắn tin, và có lẽ sẽ là chẳng bao giờ hỏi thăm nhau nữa. Lâu lắm rồi, fb của t ko còn theo dõi ai nên t ko biết hoạt động của mọi người, và như thế cũng hay, t ko còn quan tâm xem cậu làm gì. và rồi bất chợt, t vào xem, c mới đi chơi về. t cũng đang định hỏi xem hnao c đi thì lúc đó mới biết c về rồi. thỉnh thoảng t vào xem fb của người ấy, mọi bình luận, lời nói của c đều hiện ra và giờ, có lẽ t chưa thể quên ngay được, tất cả vẫn đang hiện ra trước mắt t đây. t vẫn chưa tin vào đó là sự thật, nhưng đó là sự thât ko thể chối từ. 
t ko trách c, ngay từ ngày t đi, t đã quyết định tự làm t đau rồi, mọi quyết định của c t đều chấp nhận hết mà. t ko buồn, vì t đã biết điều này chắc chẵn sẽ xảy ra, và cuối cùng thì n cũng đến. cũng ko còn sốc như lần đầu tiên t trông thấy nữa. đó là sự thật hiển nhiên rồi. vài stt tâm trạng chỉ là rảnh rỗi mà t đăng lên thôi chứ t cũng chẳng có ý trách c đâu. tiếc là nhiều dự định làm cùng nhau ko bao giờ thực hiện được nữa. có ai đi chung với nhau lâu đâu, đến lúc chúng ta phải chào nhau để đi con đường riêng rồi. 
lời t hứa ngày nào, khi về sẽ đến gặp c đầu tiên, t sẽ làm, nhưng ko biết c có muốn gặp t nữa ko? ko sao, 5 phút thôi cũng đủ rồi c ah, chỉ để nhìn mặt nhau thôi mà. đó là lời hứa, t chưa bao giờ thất hứa với ai cả. sao mọi khi muốn nói nhiều thứ lắm mà giờ chả biết viết gì cả c ah. 
thôi cứ để thời gian làm t quên hình ảnh c trong t. t thấy c hay kêu ca về công việc, t cũng chẳng biết giúp gì, hy vọng, mọi thứ sẽ có tiên triển tốt. còn mọi chuyện khác, tùy c quyết định.

lundi 4 juillet 2016

4.7.2016

Giờ này chắc c đang đi làm nhỉ? Hnay t đến chỗ bus đúng 9h, thấy xe là lên luôn nên đến sớm quá. Dạo này cty nhiều việc, đông người đi làm lắm, mà cũng chả hiểu giờ giấc của bus nữa. 
Thời tiết cũng thay đổi nữa chứ, nóng lắm c ah. Hôm t4 tuần trước t mệt quá, lúc tranh thủ ngả lưng ở nhà vệ sinh mà cảm giác bồng bềnh, như trên mây ấy. Tháng vừa rồi có mấy người việt đột tử vì làm quá sức, t cũng thấy sợ c ah. T toàn về lúc trưa, lúc ở nhà ko có người, mà t sợ lúc ngủ, lại ngủ luôn lắm. 
Cuối cùng thì cũng hết nửa tháng thứ 2 rồi. Hnay là tuần t3, thêm tuần nữa là chấm công. Đang đếm từng ngày để về với c nh sao t có dự cảm, chúng ta như người xa lạ vậy. Lần nào nc, c cũng nói c đang bế tắc, chán nản. Sao lại như vậy? C nghĩ cs của t tốt lắm sao? T muốn như thế này lắm sao? Ngần này tuổi rồi, nếu ko cũng đã 2 con rồi. Trong khi đó t ko có gì trg tay, ngay cả đến tình yêu cũng là tự t yêu đơn phương, chưa có một tình yêu đúng nghĩa. Sao mọi ng yêu nhau dễ thế mà t thì ....
Nếu c ko muốn nc với t nữa cũng ko sao. T đã xoá cuộc hội thoại khỏi list danh sách tin nhắn rồi, t sẽ ko còn phải ngòng chờ tin nhắn của c nữa. 
Thôi t đi làm đây. Lúc khác t sẽ kể cậu nghe tiếp

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...