Y hệt như trong phim
Tôi đã từng xem một bộ phim Nhật bản trước đi sang đây. Bộ phim nói về 1 đôi bạn, ở cùng nhà rồi nảy sinh tình cảm lúc nào ko hay. Cũng ngày đi xem pháo hoa, cô bạn mặc kimono đến nơi bắn pháo, hy vọng sẽ gặp được cậu bạn kia. Cô ấy đã thất vọng thế nào khi đợi đến giây phút pháo hoa bay lên, người ngồi cùng trên đu quay ko phải cậu ấy, mà là một người khác. Anh này yêu cô nhiều, ngồi cùng nhau trong cabin, anh ấy đã tỏ tình, nhưng cô bạn thì im lặng. Người cô ấy nghĩ đến là cậu bạn kia. Anh ấy hiểu ra, và nói rằng cô hãy đi tìm cậu ấy ngay đi khi vẫn còn kịp.
Cậu bạn kia cũng có tình cảm với cô ấy, con trai thì thường lạnh lùng, tỏ ra mạnh mẽ mà, đến khi nhận ra mình cũng yêu cô ấy, anh liền chạy ngay đến chỗ xem pháo hoa.
Giữa cái thành phố cả tỉ người ấy, vậy mà họ lại gặp được nhau. mọi người đang xem pháo hoa, chen lấn, hỗn độn, chỉ có 2 con người, ngược dòng người để chạy đến bên nhau. Khi họ gặp nhau, xin lỗi, khóc lóc, nói ra nỗi niềm riêng thì lúc này, pháo hoa mới nổ phát đầu tiên. Kết thúc phim thì lúc nào cũng có hậu.
Còn chuyện tình tôi ...
Thật ra thì cũng ko phải là chuyện tình gì cả, chỉ là người đi xem pháo hoa cùng thôi. Biết sẽ rất đông người nên tôi hẹn cậu ấy đi sớm, còn đi tìm chỗ đứng. Gần đến giờ rồi vẫn ko thấy đâu cả, tôi đi ra ga. Cả ngày trong nhà, tối ra đường mới thấy, mọi người ngồi tràn lan giữa đường, ngày lễ lớn nên tất cả được đảm bảo an ninh tuyệt đối, cảnh sát rất đông, con gái thì mặc kimono, con trai thì mặc kimono của con trai, trang phục truyền thống của họ. Ra đường mới thấy, ko khí lễ hội khác hẳn với ko khí trong căn phòng 9m vuông của tôi.
Tôi cứ nghĩ rằng sẽ có một buổi tối thú vị, bên cậu bạn mà tôi quen, vậy mà, thật ko thể nào diễn tả là nó tồi tệ quá mức tưởng tượng như thế. Chúng tôi bị lạc nhau giữa dòng người chen lấn, đùn đẩy nhau đến chỗ có thể xem pháo đẹp nhất. Thực ra, pháo hoa ko có gì thú vị lắm, vì năm nào VN cũng bắn, quê tôi là nơi sản xuất pháo hoa chính, ngay cả cuộc thi pháo hoa quốc tế tổ chức ở Đà Nẵng, tôi cũng đã từng xem, nhưng quan trọng là người đi xem cùng và cái cảm giác có đôi có lứa nó khác thế nào với đi xem một mình.
Cuối cùng thì một mình vẫn là một mình, và cái kết ngoài đời, ko bao giờ giống như trong phim. Tôi đứng xem 1 lúc rồi về, vì đó là đầu ngõ vào nhà tôi, đi 2p là về đến phòng, còn cậu ấy, tôi cũng ko biết nữa, cũng ko thể liên lạc, vì dòng người quá đông là điện thoại mất sóng.
Kỷ niệm pháo hoa đầu tiên tại Nhật bản !
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire