Tớ có chuyện muốn noi. Cậu không nghe máy. Cũng có thể cậu ngủ rồi, cúng có thể không thèm để ý. Không sao. Tớ viết ở đây cũng được, rồi cậu đọc. Đọc xong không cần trả lời đâu. Đọc để biết thôi.
Mình uen nhau như thế nào nhỉ ??? Tớ cũng chẳng nhớ nữa. Tớ hay có thói quen kỷ niệm những gì ý nghĩa, ví dụ ngày quen ngau, ngày chia tay, tớ ghi cả những ngày đèn đỏ nữa ý. Hì, đừng cười nhé. Tính tớ thế, vô tư, cẩn thận, có khi nhớ rất lâu một người có thể chỉ quen trong vài giây, nhưng đôi lúc lại chẳng thể nhớ những gì mình vừa làm để ở đâu. Tính tớ trẻ con, hay đùa, ham chơi, ham vui. Đôi khi giận hờn vô cớ vì những lý do chẳng đâu vào đâu.
Cậu có biết tớ buồn vì chuyện gì không? Mà tớ cũng chẳng biết vì sao tớ buồn 😠 hic, tớ nhớ những hình icon này của cậu. Trông rất buồn cười. Mỗi lần cậu gửi là tớ lại bật cười. Thấy vui vui. Ờ quên chưa nói lý do buồn. Hôm t đi chơi với H.a, n cho tớ xem tin nhắn cậu gửi. Cậu rủ bạn ấy đi đám cưới, tớ hơi ngạc nhiên là không biết hai người liên lạc với nhau từ khi nào? Hơi bất ngờ, nhưng cũng chẳng có gì lạ cả, thời đại công nghệ thông tin mà nhỉ? Chỉ vì thế mà tớ buồn chứ? 😅 tớ cũng chẳng hiểu nữa? Tớ nố là giới thiệu H.a cho cậu mà, vì sao tớ lại buồn nhỉ???
Tớ nghĩ lại cách đây 8 năm, tớ thích một anh lớp Lý khoá trên. Tớ là người quen trước. Rồi anh ấy và cô bạn thân của tớ yêu nhau từ lúc nào cũng chẳng biết, còn tớ thì cứ thích thầm thế thôi. Buồn cười nhỉ???
Tớ và cậu có là gì đâu chứ? Chắc hôm ấy tớ nhiều tâm trạng quá nên nghĩ lung tung. Đêm về tớ cũng chẳng ngủ được. Mấy hôm ấy quả thực rất khó chịu trong người, lúc nào tớ cũng nghĩ đến cậu. Chắc tớ chỉ có duyên làm bà mối thôi. Tớ đã tâm sự với 1 anh bạn ở Sài gòn, anh ấy khuyên tớ nên nói chuyện với cậu sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Cả ngày hôm ấy cậu không nhắn tin, đến tối cậu nhắn tin nói cậu đi làm. Mọi khi đi làm vẫn nhắn tin được mà, nhưng hôm ấy tớ nghĩ cậu nhắn tin với người khác nên tớ không nhắn nữa. Chắc cậu nghĩ tớ có chuyện với cái máng lợn cũ. Tớ chia tay được tháng rồi, còn gì mà lưu luyến nữa? Người ta đã không yêu thì mình cố gắng làm gì? Tớ luôn tâm niệm cái gì là của mình thì mãi là của mình, cái gì không phải của mình thì càng giữ càng rơi. Trưa nay cậu gọi điện, tớ không biết có chuyện gì, lại nghĩ cậu gọi đi đón. Nhưng nghĩ lại mấy hôm trước, tớ chẳng muốn nói chuyện nên thái độ hơi quá. Khi tối, tớ gọi điện cho cậu, thái độ của cậu đã khác. Nếu mình không nhường nhin nhau, có lẽ chúng ta sẽ unfr nhau lần nữa. Thêm bạn bớt thù mà, tớ và cậu đã hứa là không được thích nhau vậy nà chắc có lẽ tớ thất hứa trước rồi. Tớ để con tim đi lạc mất một đoạn rồi. Nhưng hôm nay nó về lại trạng thái bình thường rồi cậu ah.
Hôm tớ đi sân bay, tớ nói đi tiễn người yêu, tớ hỏi cậu :"ghen ah?" Cậu hỏi lại :"cho tớ lý do để ghen đi". Uhm chúng ta có là gì đâu mà ghen nhỉ???
Tớ đọc lại những tin nhắn cũ, cậu nói buồn cho chuyện chúng mình tan vỡ từ trong trứng, nghe mà buồn cười. Lâu rồi không được nghe "cục thịt ngọ nguậy", chădc nó chuyển sang cho người khác rồi. Ờ chuyện tớ muốn nói hết rồi, công nhận là nói ra cũng thấy thoải mái hơn. Không phải cứ đến trước là có kết quả và 1 phía cũng không bao giờ thành công. Tình cảm đối với người là duy nhất, không ai giống ai cả.
Bao nhiêu dự định cậu và tớ chắc không thực hiện được, tiếc nhỉ, tiếc thật đấy!
Tớ còn muốn nghe 1 từ và 1 câu nữa, nói càng nhiều càng tốt. Nhưng chắc không còn cơ hội nữa rồi.