vendredi 29 avril 2016

30.4.2016

T đang đi đóng tiền đt c ah, ko biết giờ c đang làm gì nhỉ? Lại một tuần rồi ko liên lạc, hnay Kiran thấy t buồn, hỏi t ăn gì, t nói ko muốn ăn, hỏi t bị ốm ah, t nói t ko sao. Rồi chắc cũng đoán ra, cậu ấy hỏi ny c có khoẻ ko, hic, t nói t ko biết. C ấy bảo t nói dối, t đâu nói dối, thực sự t ko biết c khoẻ hay ốm mà. C ấy lại hỏi đã bao lâu rồi chưa liên lạc, t nói từ hôm thứ 3, rồi c ấy nói tại sao lại như thế ???
Hic, nếu biết đc lý do thì t cũng chẳng còn buồn nữa. Mà đây chỉ là cái lý do mà t tự nghĩ ra. T tự làm mình buồn bằng cách đó. Liệu có đúng ko nhỉ? 
T cũng là con gái, t biết tình cảm của cô ấy dành cho c đến mức nào rồi, thì cô ấy mới ko ngần ngại công khai như vậy chứ. T là người đến sau rồi, còn gì mà hờn với ghen? T mệt mỏi với những suy nghĩ về c và cô ấy. T dừng lại c nhé, t chấp nhận thua cuộc. T thua rồi. Xin cho t đc để ảnh của c làm hình nền. Htrc Phúc nói, gđ đang giục c ấy lấy vợ, bố c ấy ốm nặng, khó qua khỏi, cần cưới vợ để bố c ấy yên lòng. Nh năm nay t ko đc tuổi, làm sao lấy đc. T hứa với c ấy sẽ về làm đám cưới. Nhưng t sợ, cưới rồi t lại đi, bố c ấy ở nhà có chuyện gì, t ko làm tròn đc chữ hiếu, làm sao t sống nổi. Có lẽ t ko có duyên thật rồi. Cuộc đời t là hành trình dang dở ko bến đôx ưh?

mardi 26 avril 2016

27.4.2016

Còn 3 ngày nữa là hết tháng 4 rồi, lại một tháng ngồi chơi ko, ko đi xin việc, ko chịu học hành. Điểm thì càng ngày càng thấp, tiếng thì cũng chẳng khá hón tẹo nào
T vừa đọc xong 1 câu chuyện, quên chưa nói với c là dạo này t lạc trong kho ngôn tình rồi, lúc nào rảnh thì lại xem phim hoặc đọc truyện. Câu chuyện tự sự của 1 cô nàng yêu đơn phương một anh chàng khoá trên. Đọc xong mà t thấy giống hệt chuyện của t ngày xưa
Hồi lớp 10, khi mới vào Chuyên, năm đó trường tổ chức cắm trại, sau khi học xong, các lớp ở lại chuẩn bị trại, rồi ngày đó, t quen anh ấy. T đội mũ đứng trên tầng 3, anh ấy ở tầng 1 cbi cọc trại, bất chợt anh nhìn lên, thấy t có vẻ buồn nên anh có đôi chút tò mò. Những ngày cbi hội trại, đôi lúc gặp nhau, bâng quơ vài câu chào. 2 ngày trại, lớp nào cũng náo nhiệt, anh có qua lớp t giúp thầy giáo đóng cọc trại, vì lớp t toàn con gái nên ko ai biết làm. Sau đó, t phát hiện ra anh ấy đi cùng đường về với t, và thế là ngày ngày t chọn giờ để đi học được gặp anh ấy. 
Như người ta nói đấy, mối tình học trò đẹp, đó là rung động đầu đời, phải công nhận là như vậy, vì từ sau đó, t chưa thấy rung động trước một người ctrai nào giống như anh ấy cả. Ngay cả c, t thích c thực ra con tim t chưa thật sự rung động khi nghĩ về c. Chẳng qua chúng ta quen nhau qua cách mà thế hệ trẻ bây giờ hay làm, đó là gửi tin nhắn hằng ngày. Đó chỉ là một thói quen, chứ ko phải là rung động. Khi từ bỏ đưicj thói quen thì lúc đó t cũng chẳng còn nghĩ đến c nữa. Có lẽ vậy? 
Mỗi lần ra chơi, t lại ra hành lang, ngó xuống lớp anh ấy, khi anh ấy vô tình nhìn lên, t ngượng ngùng chạy chốn, và rồi, tim t đập loạn lên. 
Năm lớp 11, anh ấy biết t thích anh ấy, nh anh ấy ko thích t. Anh ấy và cô bạn cùng lớp của t thích nhau. Và từ lúc ấy, t cảm giác t như người thừa vậy, phải học cùng lớp với tình địch chứ. Anh ấy ra trường, t biết anh ấy đỗ đh, có lần t gọi điện đến nhà nhưng ko gặp, anh vừa ra ga đi hà nội. 2 năm cuối cấp 3, t ko có tin tức gì của anh ấy, chỉ thỉnh thoảng nghe đứa bạn kể, gặp anh về thăm người yêu. T lại buồn. 
Ngày t cbi nhập trường đại học, anh gọi điện hỏi thăm, anh hỏi "vì sao e chọn trường xa thế?" T trả lời là "đi xa cho biết đây biết đó" nh thật ra ko phải, vì một người mà t phải đi xa. T đã nghĩ như thế. 
T và người yêu của anh ấy đều trượ nguyện vọng 1, sau đó, t nghe nói cô ấy noipj hso sp1, vậy là t ko muốn học ở hn nữa. T quyết định đi Huế, vì t nghĩ, trong cùng một tp, nhất định sẽ có lúc phải gặp nhau, mà t ko muốn. Cũng có thể chúng t ko có duyên, nên từ ngày ra trường đến nay, hình như chỉ gặp lại 1,2 lần gì đó, mà là lướt qua nhau, chứ ko phải gặp nhau. Vậy mà cúng 10 năm rồi ko gặp. Ra trường đi làm được 2 năm, một lần tình cờ về nhà, dọn dẹp tủ sách và đống kỷ niệm hồi bé, có tấm ảnh anh ấy tặng t, t để ở khung ảnh nhưng ko cho ai biết. T giở ra xem rồi tự hỏi "đây là ai nhỉ?". T phải ngồi thất thần nửa tiếng mà nghĩ mãi vẫn ko biết là ai. Mãi sau đó mới nhớ ra, ah mối tình đầu của mình!
Năm ngoái, nghe đứa bạn thân kể, anh ấy chia tay người yêu vì yêu một người khác. T cứ nghĩ rằng, họ sẽ có một cái kết đẹp sau 7 năm yêu nhau. Vậy mà, sau đó, cô người yêu kia đã lấy chồng, 2 ng quen nhau đc 6 tháng thì cưới. Đúng là, cuộc đời, có ai biết đc chữ ngờ đâu
Và t cũng ko ngờ đc là t và c lại quen nhau. 
Có ai mà sống với nỗi nhớ cả đời được đâu, rồi sẽ có lúc chúng ta ko thể nhớ nổi những người đã từng đi qua cuộc đời mình. 

mardi 19 avril 2016

19.4.2016

Vừa nói chuyện với c xong, chỉ muốn nói, nói, nói thôi, ko muốn nghỉ tý nào cả, muốn được bên c, nằm gọn trong vòng tay của c. 
Sáng nay t cứ nghĩ miên man mãi, t nghĩ đến cành c sẽ nắm tay ng ấy mà ko phải t. Cú sốc thứ 2 lại đến, nhưng có lẽ lần này t đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, nên t nghĩ n sẽ nhẹ nhàng thôi. Nhưng cũng chưa biết thế nào. Vì n chưa đến mà, cái gì phải bất ngờ thì mới biết cách đối phó ra sao. Biết đâu cbi tâm lý kỹ, n lại ko đến thì sao? 
Nghe c nói c buồn về công việc mà t cũng buồn. Thật ra thì t cũng đang lo cho t đây, cv hiện tại ko đủ sống, còn đóng học, còn gửi về nhà nữa. Trong khi bạn bè ai cũng 2,3 việc, học xong tủa ra đi làm, còn t, về nhà lủi thủi 1m trong phòng, lúc nhớ c thì lôi ảnh ra xem, mấy ngày c ko nt thì buồn thối ruột. Có phải t ích kỷ quá ko? Khi c thì trăm thứ lo nghĩ, t thì chỉ biết ngồi nghĩ vài thứ linh tinh do cái mạng ảo này mang lại. Nhưng đôi khi nhờ ảo mà ta biết được sự thật đằng sau thế giới thật chứ. T rất nhớ c, làm thế nào để đc về bên c bây giờ? Còn 3 tháng thôi, ko biết có kịp thời gian để kiếm tiền ko nữa. T muốn giành cho c bất ngờ là t về. Ngày đó xa quá, t cũng chưa dám nghĩ đến, nh nếu về, t sẽ cho c bất ngờ, như đã hứa, người t gặp đầu tiên sẽ là c. 
T biết, cuộc sống thật khó khăn, nh c hãy cố gắng nhé, cùng nhau cố gắng vượt qua thử thách này. Chúng ta quen nhau ko biết có phải duyên số ko? Nh t ko hối hận vì đã yêu c. Dù chuyện gì có xảy ra đi nữa, quãng thời gian này cũng rất ý nghĩa với t. T nghĩ là sẽ ko yêu đc ai sau mối tình ấy. Ngay cả Liêm, liêm chỉ coi t là chỗ để dừng chân chứ ko phải yêu thật lòng. T sợ, t sợ c cũng như liêm. Cảm ơn c đã bên t. Mong đc gặp c

mardi 12 avril 2016

12.4.2016

!Tối nay khai mạc Hội đền Hùng, chắc c cũng đi xem chứ? Bắn pháo ngay ở cv thôi mà. Mấy hôm rồi ko nt, t ko biết hnay c làm ca nào cả. Theo như t nghĩ thì hnay c làm chiều. T ngớ có lần cãi với c, câu cuối cùng c nói là "t đi làm hay c đi làm mà cãi?". Uhm, quên, người đi làm là c mà, ko phải t. Bộ nhớ ảnh của t đầy rồi, t chẳng biết xoá cái nào cả. Vì toàn ảnh của c mà. T ko muốn xoá, vì t muốn lúc nào cũng nhìn thấy c, lúc c ăn, lúc c ngủ, chẳng biết t có dịp được ôm c thêm 1 lần nữa ko nhỉ? Mà nếu được, ôm rồi để mãi mãi xa nhau thì ôm làm gì nhỉ? Chỉ thêm xót xa thôi. Tớ rất nhớ c, c chưa từng nói nhớ t, chưa từng nói thích t, chưa từng nói yêu t, cũng như chưa nói sẽ đợi t. T biết làm sao đây, khi con tim t đi lạc xa quá rồi. Nếu như cái hồi 1 tháng ấy, c nói luôn là chúng ta chấm dứt luôn, có lẽ t sẽ ko đau ntn. T sẽ tự đi trên con đường ko có c, giống như với ng trước đã làm với t. Nhưng hồi đó, có c nên t ko buồn lâu, còn giờ, chỉ có mình t thôi. 
Tớ nhớ cậu!

dimanche 10 avril 2016

10.4.2016

Hôm nay c làm đêm thứ 2, chắc mệt lắm. Thời tiết nóng dần rồi, khó chịu nhỉ? T ko thấy c onl mấy, khi c onl, t gọi nh c ko nghe. Chờ cả ngày chỉ để thấy c onl thôi. T chẳng biết sao nữa nhưng ko thấy c onl lại cứ lo lo. Đúng là dở hơi nhỉ? Chả phải phận sự của mình mà. 
Hôm nay t được nghỉ làm, chủ nhật mà. Sáng nay 5:30 tỉnh rồi nh cứ nằm mãi, ko hiểu sao ng cứ uể oải, vậy là 10h mới dậy. Trời nắng mà cứ trần trừ ko biết nên giặt chăn ko? Xem thời tiết thì mai lại lạnh, đắn đo mãi mà cuối cùng đem chăn lên phơi, giặt vỏ gối, giặt quần áo rét luôn. Nhưng khổ nỗi, máy giặt hnay lại có vấn đề chứ, 1 cái thì còn đọng nước, 1 cái thì giặt mãi ko xong. Chờ mãi chờ mãi 12h mới tới lượt mình. 1h mới phơi xong quần áo. Trưa nay t ăn miến xào mỳ tôm chứ ko ăn cơm, chắc mai mụn lại toé loe trên mặt cho mà xem. Hết nửa ngày rồi, đứa em phòng bên hqua nói, thằng bạn người trung quốc mời bọn t đến nhà ăn cơm, chiều n sẽ qua đón. Nó ko nói giờ nên t chẳng cbi gì cả, t chơi đtu chán chê thì n đến, phòng ốc thì bừa bộn. Ngại quá. Rồi phải mượn xe đạp để đi đến nhà bạn kia, vì từ nhà t đến đó hơi xa, ko đi bộ được. May mà thằng hàng xóm cho mượn. Trời, thằng tq kia chỉ đường sai, đi lòng vòng xa ơi là xa, gần 1h mới đến nhà thằng kia. Nhà ở Nhật bé tý, phòng n cũng chẳng rộng hơn phòng t là mấy. 
Rồi bọn t ngồi chơi, chủ nhà nấu cơm, muốn giúp lắm nhưng chẳng biết nói thế nào cả. Bất đồng ngôn ngữ, vì tên ấy nói tiếng nhật khó hiểu lắm. 2 tiếng sau thì có cơm ăn, phải công nhận là cậu ấy nấu ăn cũng ngon, các món ăn cũng tương tự khẩu vị Việt Nam mình. Vừa ăn vừa nói chuyện, cũng vui phết. Ăn xong thì xem phim, uống cf. Người tq ko cần đi làm nhiều như ng Việt Nam mà vẫn đủ sống. 
Chơi mãi đến 9h hơn mới về, ra ngoài lạnh, đạp xe cong mông lên mà vẫn chưa nóng người. Vì đi ven sông nên lạnh. Về nhà rồi, thấy c có onl rồi lại off, thôi cũng đến lúc t đi ngủ rồi, chắc có ng nói chuyện đêm khuya cùng c rồi, t cũng ko cần lo lắng nữa. Nếu qtam quá làm c ko vui, t cũng đành chấp nhận vậy. Nếu lơ là quá thì c nghĩ t vô tâm. T cũng chấp nhận! 

jeudi 7 avril 2016

8.4.2016

Giờ này chắc cậu ngủ rồi nhỉ? Hay là chưa? Tớ cũng ko biết nữa. Hnay ko thấy c onl fb nên cứ thấy lo lo, ko biết c làm gì mà ko onl cả fb. Cũng nghĩ một phần c về quê nh ko biết tn. Tớ thấy hoang mang quá. Vì bức ảnh đó cứ mãi ám ảnh tớ. Tớ sợ đó là sự thật. 
Hôm nay Nhật Bản mưa cả nước thì phải, chỗ nào cũng mưa, lúc ở nhà đi làm thì mưa nhỏ, lúc đến cty thì mưa to. Chẳng ai mang ô, có mỗi t mang, 3ng đi chung 1 cái ô, rồi lại thêm 1 ng, lúc sau mấy ng Việt Nam! ko mang ô cũng chui vào ô trú. Thật tình cảm! Anh bạn ng nepan rất tốt, luôn lo lắng bảo vệ t, từ nào sai còn đánh t để t nhớ. Nhièu từ t ko biết, phải dùng từ điển mới hiểu được. Từ tuần sau t phải đi làm 1m, anh bạn chuyển sang học sáng nên ko làm ở đó nữa. Mọi khi đi làm, 2 đứa ríu rít như chim, giờ đi 1m, lủi thủi. Nếu c đọc được những dòng này rồi ví như c trả lời xem c đã làm gì trg ngày thì vui nhỉ. Tiếc là c ko đọc đc? Mấy hôm rồi cũng chẳng nt, chẳng gđ, chẳng nhẽ nhạt đến mức ấy rồi ah? T ko nt trước thì c cũng chẳng buồn quan tâm xem t thế nào? 
Hôm nay t đi thi, thi chọn lớp, nh chẳng làm được bài, chữ hán thì ko hiểu, nghe cũng chẳng rõ, lúc ấy cũng bngu nên điền bừa. Dù sao thì cũng ko lên được lớp cao hơn. Mai cũng thi tiếp, thi với khoá sau để xếp lớp. Chắc cũng giống đề hôm nay thôi. Ví dụ được hét lên là Tớ rất nhớ cậu, liệu cậu có hét lại rằng Cậu cũng nhớ tớ ko? 

lundi 4 avril 2016

5 tháng mình quen nhau

4/11/2015 là buổi gặp mặt đầu tiên sau gần 1 tháng trò chuyện qua fb. Mới đó mà đã 5 tháng rồi, 2 tháng gần nhau, kịp nhận ra mình thiếu thiếu chút gì đó, 3 tháng xa nhau thì ta cảm thấy có thần giao cách cảm. Rất nhiều kỷ niệm, tớ cất giấu rất cẩn thẩn, còn ở bên ấy, cậu thế nào? Nếu ở gần nhau lúc này thì tốt nhỉ? Nhưng hnay c làm chiều, làm chiều thì cũng ko làm gì đc, hay t đợi đến 12h để phi xe ra nhà c, cho c bất ngờ như cái đêm hôm nào nhỉ? Càng nghĩ càng ra nhiều kỉ niệm. T vừa viết ở sổ rồi nên ko muốn viết vào đây nữa. 
Bức hình này t lấy ở fb của c, đặt làm hình nền máy t để mỗi lần mở ra, được trông thấy c, trông thấy ánh bình minh, là với tớ sẽ là một ngày tràn ngập niềm vui. Được nhìn c ngủ cũng là một điều t ước ao, nhưng ko biết đến lúc nào sẽ thực hiện được ? 

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...