lundi 30 mai 2016

30.5.2016

Sắp hết tháng 5 rồi, vậy là mình xa nhau 5 tháng rồi c nhỉ? Vừa lâu vừa nhanh, mới hôm nào còn khóc khóc mếu mếu chào nhau qua đt, giờ đã gần nửa năm. Càng ngày chũng ta càng xa nhau mất rồi. Cả tháng nay mới nói chuyện có một lần, cũng chẳng nhắn tin nữa, khoảng cách dần lớn hơn khi cậu nói ra suy nghĩ của mình. Một cây thì có nhiều dây leo, như vậy đấy, thế mà t cứ nghĩ c chỉ có mình t, c coi t là mối tình vắt vai. Giờ thì t nhận ra rồi, đâu phải có mình t đâu. Cảm nhận của t là đúng, t dừng lại cũng là đúng. 
T kể c nghe là t xin được việc nữa chưa nhỉ? Những ngày đầu tuần t bận lắm, ko có thời gian để ngủ c ah, t làm đêm, ah hình như t kể c nghe rồi thì phải. 1 tuần vừa rồi t làm 4 buổi, làm đầu tuần để có thể cuối tuần bme t gọi, t có thể nghe đt, để bme ko phải lo. Hôm đầu tiên làm chưa quen, về mệt lắm, 3 buổi sau quen thì vui vẻ rồi, tuy có đau lưng và đau chân nữa, nhưng t nghĩ là t làm được. Công việc thì ko nặng lấm, t ko phải bốc hàng, t chỉ đứng phân thư, cho vào thùng rồi chuyến đến xe là được. T làm cũng đứa e kỳ trước học cùng lớp, có ng nói chuyện nên cũng ko bngu lắm. Có buổi thứ 3, bạn đó nghỉ nên hơi buồn tý. 4 buổi làm đêm cũng giống c thôi nhỉ? 3 buổi cuối tuần t nghỉ để lấy sức cho tuần sau. Như vậy chắc là ổn c nhỉ? Hay t xin thêm việc nữa làm cuối tuần nhỉ? 
Mấy đứa ở cùng bảo là "sao chị ko làm cách ra để có thời gian nghỉ ấy"? Nhưng t nghĩ, nếu nghỉ cách như thế, t sẽ lười và nghỉ lúc nào ko biết. Thà cứ làm liền nhau đi, thì mình có đôbgj lực để đi làm hơn. 
Những ngày nắng, đi làm về mệt lắm c ah. Trưa về tranh thủ ngủ tý thôi, mà vèo cái đã nửa tiếng. Làm đêm xong, t đi làm sáng luôn mà. Có hôm làm sáng mà chờ mãi chả hết giờ để về. Đau lưng quá, t chui vào nhà vs nằm một lúc rồi dậy làm tiếp. Có một hôm, chả hiểu t nghịch đt kiểu gì, khoá mạng để ko vào đc fb, ko đọc đc báo, t lại cứ nghĩ mạng của t có vấn đề, sáng hôm sau t ko tra đường đến cty được. T đi lạc đường, đi rõ xa, đến 7h gọi điện cho quản lý, anh ấy chỉ đường cho về. Hôm ấy mưa to, về đến cty ướt hết quần áo, lạnh nữa. Những ngày mát zời, đi làm về thì ko mệt, chiều ấy về định ngủ mà chả ngủ, cứ lang thang mãi. 
Vậy cũng hết được một tuần, t thấy ko vất vả lắm. T thấy n phù hợp với t, đủ để kiếm tiền nữa. Mà t thấy n cũng như cái duyên ấy, nếu đợt tháng 3 t đki đi làm thì có lẽ t phải làm việc khác rồi. 
Hôm qua, t đi chơi c ah, t up ảnh rồi đấy, chắc c cũng thấy nh c ko like. Lâu r c ko like stt của t. T cũng ko qtam đâu, vì giờ fb của t như người mù ấy, mọi ng nhìn thấy t nhưng t ko thấy đc mọi ng nữa. 
Tạm dừng mạch cảm xúc nên giờ chả biết viết gì nữa. Thôi để lúc khác t kể về buổi đi chơi nhé

mercredi 25 mai 2016

25.5.2016

Xin chào, giờ c đang làm gì? Hnay đi làm ko? Hôm qua t có xem mấy chú sóc của c, thì ra là c có ý định bán chúng ah? Vậy mà t ko biết, htrc nc t nghĩ là con chó con. Đã có ai mở hàng chưa? Nhìn chúng yêu nhỉ nhưng t ko thích nuôi n lắm, t thích chó hoặc mèo là đc rồi, dễ nuôi hơn. 
T đang đi làm c ah, đêm nay là đêm t3 t làm đêm. T chưa bgio thức đêm như thế, t nghĩ c đi làm cũng phải thức như thế nên t cố gắng thử xem sao. Hôm đầu tiên chưa quen việc, đau hết cả tay, hqua ít việc hơn thì ko còn đau nữa. Làm đêm buồn ngủ c nhỉ? Mắt t nhìn xuống là n cứ díp vào, mà ko có thời gian mà ngơi tay. Đúng là Nhật, cái gì cũng "ko tưởng". Ở nhà t cũng từng làm việc nặng ko sao, sang đây cũng ko đến nỗi khó khăn lắm, nhưng t đi làm thẻm để gửi tiền về nhà đỡ bố mẹ. Mỗi lần mẹ t gọi điện, kể chuyện tiền nong mà đau lòng, mình đúng là gánh nặng của bố mẹ. Ngần này tuổi rồi mà chưa làm đc một việc gì ra hồn cả. T sẽ cố gắng, nhưng tiếc là, cậu ko còn là động lực, là niềm an ủi của t nữa. Ko sao, có ai đi chung với nhau lâu đâu, đến những ngã rẽ, bắt buộc chúng ta phải tạm biệt nhau. T sẽ ko buồn nữa, c vui thì t cũng vui mà. Đi làm về mệt, chả có thời gian onl, chả có ai nt hỏi thăm động viên, chắc rồi cũng sẽ quen thôi c nhỉ? 
Ah htrc c mang đồ vào nhà t, có run lắm ko? Tối đó mẹ t gọi điện kể cho t nghe, c nói chuyện với bà khi mẹ t còn bận. T tò mò ko biết c nói những chuyện gì vậy? Bà t dạo này lẩm cẩm lắm, lúc nào cũng thương cô cháu gái ko ai rước. Khéo bà t lại nói linh tinh gì cho mà xem. Mà nghe có vẻ mẹ t cũng quý c, tiếc là ko có nhiều thời gian để trò chuyện với c. 
Đến giờ t lên xe bus đi làm rồi, lúc nào rảnh t sẽ kể c nghe lịch trình làm việc của t sau nhé. Hì, nhớ c mà chả biết nói với c ntn cả, buồn nhỉ? 
Miss u! Ctnn- lâu rồi ko được nghe từ này, hì. 

vendredi 20 mai 2016

20.5.2016

Hnay là 20/5 rồi, làm sao để nhanh về được nhỉ? còn 4 tháng nữa cơ mà, nghe mà lâu c nhỉ? chẳng biết lúc t về, tình cảm c dành cho t còn như lúc trước ko nhỉ? ko biết vì sao t lại sợ mất c đến vậy, có lẽ vì t ngại yêu, mỗi lần yêu ai đó, t đều dành hết tình cảm, mà ko thành, t lại phải mất một thời gian mới vực dậy được tinh thần, cứ nghĩ đến cái ảnh đó là t lại nhói tim, chắc cô ấy yêu c nhiều lắm, và t thấy, cô ấy hợp hơn với c thì phải, t sợ lắm, sợ phải tranh giành lắm, hay thôi, t dừng lại nhé.
t cảm ơn c vì đã lấy đồ cho t, hnay c có mang vào nhà t ko? nếu c ko mang, c nhờ ai mang vào cũng được, ko sao đâu. dù sao cũng cảm ơn c nhiều
hqua c hỏi t là "có gì gửi cho t ko?" mà sao t thấy vui thê? lúc t gửi thì c ko nhận, giờ lại đòi, nhưng ko sao, nếu lần sau có dịp, t sẽ mua cho c gì đó. 
thứ 2 tới t sẽ làm thêm 1 việc, làm đêm c ah, rồi về đi làm tiếp. t sẽ cố gắng tiết kiệm để tháng 9 về, tuy thời gian ít ỏi nhưng t muốn về bên c, t muốn biết rõ tình cảm của c ntn, để t còn xác định, chứ t cứ thế này, t thấy bất công cho t quá. 
t rất nhớ c

mardi 17 mai 2016

17.5.2016

5 ngày rồi mới thấy c onl, t cứ thấy lo lo thế nào ấy nên đành phải kết bạn với Tuấn, để thỉnh thoảng có thể hỏi thăm cậu qua cậu ấy. Hôm qua có động đất c ah, t sợ lắm. Nếu có chuyện gì xảy ra, t còn chưa về gặp c như lời t hứa mà. Nhất định phải sống. Về gặp c cho thoả nỗi nhớ. T nhớ c sắp ko chịu đc nữa rồi. C có biết ko? Sao c cứ im lặng như vậy? T sẽ ko hỏi, ko trách c cơ mà, sao c lại im lặng như vậy chứ? Im lặng như vậy nghĩa là thế nào? T rất nhớ c c có biết ko? 

dimanche 15 mai 2016

15.5.2016

Hnay c thế nào? Đi làm hay về quê? Hay đi chơi đâu ko? T ko cài fb nên ko biết lúc nào c onl cả. Mà cũng buồn cười thật đấy, mỗi lần t vào thì thấy c out rồi. Chẳng nhẽ c ko muốn nhìn thấy t nữa ah? 
Hôm qua t đi làm muộn c ah, 6:21 t mới mở mắt, giật mình tỉnh dậy, vội vàng đạp xe đi, chỗ ko đèn đỏ thì dừng, chỗ đèn đỏ thì lại đạp qua. Vội quá, quản lý gọi mà ko biết, đên nơi mọi ng đi làm hết rồi. Thứ 7 mà mọi ng đi làm như ngày thường ấy. Đông người, phòng họp bị dùng nên t ko phải làm, vậy là dư thời gian. Quản lý chỗ t hiền mà tốt lắm. T mới đi xe đạp mà chưa có tem để gửi xe, quản lý viết giấy dán ở xe để khỏi bị thu xe. May mà chưa bị thu. Tớ mới mua xe đạp, màu t thích là màu xanh da trời, hôm đi mua xe, đến nơi nhìn thấy là đã thích rồi. Xe ko có trợ lực như xe địa hình nhưng đi cũng nhanh, ko mệt đâu. 
Chiều qua về, cả ký túc đc nghỉ nên mấy đứa em rủ đi lang thang. Lúc đầu cũng ko định đi, nh rồi cả bọn đi ra sông, chụp ảnh toè loe. Lúc chiều ko mặc áo khoác nên lạnh, về sớm rồi tổ chức ăn uống. Mấy thằng em nhỏ tuổi nh cũng vui, ăn nói tự nhiên chả nghĩ ngợi gì cả. Chết mất. Tối đang ăn uống vui vẻ thì có bà quản lý đi lên, cả bọn hết hồn, dọn dẹp hết. Rồi đóng cửa lại, uống tiếp. Dọn dẹp xong, bọn trẻ lại rủ đi dạo, nhưng t đau bụng nên ko đi. Lúc sau về, chúng n mang về một rổ mơ, hái trộm ở công viên. Mơ chua lắm, t ăn 2 quả mà đinh răng ko chịu đc. Gần 2h rồi, mọi ng giải tán thôi. 
Sáng nay 7h t tỉnh rồi nh chả muốn dậy, ktx vẫn im lìm, ngủ tiếp đến 12h thì bắt đầu có người dậy. Cả bọn kéo sang phòng t nói chuyện. Có 2 buổi mà gần như cả mấy đứa đã là gia đình rồi ấy.  Nói chuyện thả phanh, chả ngại ngùng gì cả. Ah, lúc sau có thằng nepan đi qua, gọi lại nc, t mới giới thiệu cho n đứa e ở cùng phòng ngày trước. 2 đứa nó nói chuyện có vẻ hợp. T thấy hình như t rất có duyên làm bà mối, t đã làm mối đx 1 đôi rồi, cưới rồi đấy. Lúc sau mấy chị em đi chợ mua đồ ăn cho tuần sau. Một thằng ku ở tầng 4 đòi ăn phở, cứ bắt t nấu, đi cùng mua đồ rồi về t nấu. Nhưng t cảm giác ko ngon lắm. Đang ân thì nó có bạn đến, chúng nó làm t sặc phở, chảy cả nước mắt. T ko ăn được nữa, một lúc sau mới đỡ. Chả hiểu sao t thấy ko đc ngon lắm, ah vì phở ko được nhúng kỹ, nên vẫn sống. 
Chắc đó là lần cuối t nấu cho 2 thằng tầng 4 ăn. T ko thích 2 thằng đó tý nào cả. Ah t bị mất đôi giày c ah, đôi giày hôm đi ấy. Vì sao những thứ t thích t yêu quý đều rời bỏ t đi vậy ?

mardi 10 mai 2016

10.5.2016

Hnay c làm ca nào đấy? C khoẻ ko? 
Chiều nay t vừa pvan việc xong, cv mà ai sang nhật cũng sẽ làm qua. Nghe nói vất vả lắm, nh t sẽ cố, lại làm đêm nữa, nên càng phải cố gắng hơn. Làm ở đó về, t lại đi làm sáng luôn. Vì tiền c ah, giờ đến lúc phải kiếm tiền trả nợ bố mẹ rồi. Mẹ t lúc nào gọi điện cũng kể khổ, t khó nghĩ quá. Đáng lẽ ra t phải gửi đc tiền về rồi đấy, nh ko chịu tìm việc, giờ thì quá muộn rồi. T bị tình cảm chi phối nhiều quá, giờ phải thoát ra thôi c nhỉ? Chuyện tình cảm chỉ là bạn đồng hành trong cuộc sống thôi, còn cái quan trọng nhất vẫn là tiền, ko có tiền sẽ ko làm đc gì cả, và tình cảm cũng sẽ đi xuống thôi. 
Cv của c khá hơn chưa? Muốn nhắn tin mà sao khó khăn quá, nhìn thấy tên c mà lại quặn lòng một cái, ko phải vì t còn giận c, mà t ko đủ can đảm để nt. T thấy chúng ta đã cách xa quá rồi, t ko còn nhìn thấy c ở trên con đường t đi nữa. T ko trách c, ko giận c, chỉ là t thấy t quá ngu, tin người nhiều quá. Niềm tin giành cho c quá lớn, giờ t ko có chỗ nương tựa khi bị cú sốc ập tới. Thật ra thì t đã nhìn thấy ảnh đó từ lâu rồi, chẳng qua t ko muốn nói để tình bạn vẫn mãi bền vững. Chúng ta vẫn là bạn mà, nhưng giờ thì bạn bè để đó thôi, ko phải bạn bè để chia sẻ buồn vui nữa. Dù mai sau c có kết quả với ai đi nữa, t vẫn luôn chúc c hạnh phúc, coi t là kỷ niệm đẹp là được. 

vendredi 6 mai 2016

6.5.2016

Hnay là tròn 10 ngày mình không một chút liên lạc. Cậu thế nào? Vẫn đi làm bt chứ, cv có gì tiến triển hơn ko? Cậu nhớ giữ gìn sức khoẻ đấy, nghe nói bên nhà nóng lắm. 
Tớ mới đi Osaka về, chắc c cũng biết, t post ảnh ầm ầm thế cơ mà. Ko phải t cố ý post cho c xem đâu, mà để chia sẻ thôi, và chắc có lẽ từ giờ, t sẽ ko up ảnh nữa. Ai cũng nói t ham chơi, lười làm, uhm, chắc có lẽ vậy. Bản tính trời sinh rồi. T chẳng biết viết gì bây giờ cả, sao lúc ko cầm máy thì nhiều chữ hiện ra thế mà giờ chẳng còn chữa nào, đầu óc trống rỗng. T chỉ muốn hỏi xem c thế nào thôi, cũng ko cần hỏi gì nhiều, c khoẻ là t yên tâm rồi. Có người bên c, chăm sóc cho c rồi mà, t ko có phận sự gì cả. 
Mấy ngày rồi t buồn lắm, ngày nào cũng khóc, khóc rồi lại nín thôi mà, có sao đâu chứ? Dù sao t cũng chuẩn bị tâm lý rồi mà, t sẽ vượt qua thôi. Cũng giống như lần trước c đã từng an ủi t đấy. 

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...