dimanche 15 mai 2016

15.5.2016

Hnay c thế nào? Đi làm hay về quê? Hay đi chơi đâu ko? T ko cài fb nên ko biết lúc nào c onl cả. Mà cũng buồn cười thật đấy, mỗi lần t vào thì thấy c out rồi. Chẳng nhẽ c ko muốn nhìn thấy t nữa ah? 
Hôm qua t đi làm muộn c ah, 6:21 t mới mở mắt, giật mình tỉnh dậy, vội vàng đạp xe đi, chỗ ko đèn đỏ thì dừng, chỗ đèn đỏ thì lại đạp qua. Vội quá, quản lý gọi mà ko biết, đên nơi mọi ng đi làm hết rồi. Thứ 7 mà mọi ng đi làm như ngày thường ấy. Đông người, phòng họp bị dùng nên t ko phải làm, vậy là dư thời gian. Quản lý chỗ t hiền mà tốt lắm. T mới đi xe đạp mà chưa có tem để gửi xe, quản lý viết giấy dán ở xe để khỏi bị thu xe. May mà chưa bị thu. Tớ mới mua xe đạp, màu t thích là màu xanh da trời, hôm đi mua xe, đến nơi nhìn thấy là đã thích rồi. Xe ko có trợ lực như xe địa hình nhưng đi cũng nhanh, ko mệt đâu. 
Chiều qua về, cả ký túc đc nghỉ nên mấy đứa em rủ đi lang thang. Lúc đầu cũng ko định đi, nh rồi cả bọn đi ra sông, chụp ảnh toè loe. Lúc chiều ko mặc áo khoác nên lạnh, về sớm rồi tổ chức ăn uống. Mấy thằng em nhỏ tuổi nh cũng vui, ăn nói tự nhiên chả nghĩ ngợi gì cả. Chết mất. Tối đang ăn uống vui vẻ thì có bà quản lý đi lên, cả bọn hết hồn, dọn dẹp hết. Rồi đóng cửa lại, uống tiếp. Dọn dẹp xong, bọn trẻ lại rủ đi dạo, nhưng t đau bụng nên ko đi. Lúc sau về, chúng n mang về một rổ mơ, hái trộm ở công viên. Mơ chua lắm, t ăn 2 quả mà đinh răng ko chịu đc. Gần 2h rồi, mọi ng giải tán thôi. 
Sáng nay 7h t tỉnh rồi nh chả muốn dậy, ktx vẫn im lìm, ngủ tiếp đến 12h thì bắt đầu có người dậy. Cả bọn kéo sang phòng t nói chuyện. Có 2 buổi mà gần như cả mấy đứa đã là gia đình rồi ấy.  Nói chuyện thả phanh, chả ngại ngùng gì cả. Ah, lúc sau có thằng nepan đi qua, gọi lại nc, t mới giới thiệu cho n đứa e ở cùng phòng ngày trước. 2 đứa nó nói chuyện có vẻ hợp. T thấy hình như t rất có duyên làm bà mối, t đã làm mối đx 1 đôi rồi, cưới rồi đấy. Lúc sau mấy chị em đi chợ mua đồ ăn cho tuần sau. Một thằng ku ở tầng 4 đòi ăn phở, cứ bắt t nấu, đi cùng mua đồ rồi về t nấu. Nhưng t cảm giác ko ngon lắm. Đang ân thì nó có bạn đến, chúng nó làm t sặc phở, chảy cả nước mắt. T ko ăn được nữa, một lúc sau mới đỡ. Chả hiểu sao t thấy ko đc ngon lắm, ah vì phở ko được nhúng kỹ, nên vẫn sống. 
Chắc đó là lần cuối t nấu cho 2 thằng tầng 4 ăn. T ko thích 2 thằng đó tý nào cả. Ah t bị mất đôi giày c ah, đôi giày hôm đi ấy. Vì sao những thứ t thích t yêu quý đều rời bỏ t đi vậy ?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...