vendredi 27 juillet 2018

25.7.2018

Vậy là ngày ấy cũng đến, quá bất ngờ. Khi nhìn thấy dòng tin nhắn ấy, mình đã bắt đầu ko thở đc rồi, sau khi đánh răng xong, dòng tin nhắn thứ 2 lại được gửi đến. Vậy là đã rõ, ngta còn nói cố tình để mình thấy. Một nhát dao đâm trúng tim ko chệch tý nào. Giờ thì vui rồi, họ được về với nhau sau 2 năm xa cách, sau nhớ thương hờn giận. Mình vốn dĩ là kẻ thứ ba mà. Mình đã cố gắng, nhưng ko đáp lại thì thôi, đâu cần phải để mình thấy cái tin nhắn ấy chứ. Chỉ cần nói chị đừng theo em nữa là mình sẽ thôi mà. Một tháng nay, bao nhiêu điều quan tâm, hoá ra đều là giả dối hết. Ngay cả cái đêm hôm ấy, giờ nghĩ lại đúng là nỗi kinh hoàng. T ko ác với người. Sao ng lại làm vậy với t ???

mardi 17 juillet 2018

18.7.2018

Hnay mới lại rảnh để kể lại chuyện 1 tuần đã trôi qua. Htrc đến ngày 8.7 là chủ nhật. 
9.7 ko nhớ ban ngày đã xảy ra chuyện gì, hôm đó mình đi làm đêm, mình nt hỏi hắn là cuối tuần có đi xem pháo hoa đc ko, hắn nói ko thể đi đc, giờ hắn phải đi làm để khi sang có tiền trả nợ. Mình chả có gì để nói nữa, ko đi thì nghỉ, cả năm mới có 1 mùa pháo hoa mà ko xếp đc lịch đi cùng nhau. Thế thì còn yêu làm gì nữa. Vậy là thứ 3,4 mình ko nt, ko gọi hắn dậy đi học nữa. 
11.7 hắn nhắn tin hỏi mình giận hắn ag, rồi tan học hắn gọi điện, nhắn tin, mình ko trả lời. Tối đó về, đêm cuối nên chuẩn bị ngủ để đi làm. Mình đọc tn rồi trả lời, sau đó hắn gọi điện nh mình ko nghe. 15p sau hắn gọi lại, lần này mình nghe. Bao nhiêu ấm ức trong 2 ngày mình xả hết, hắn cũng nói ra những dự định, đêm đó lại vui như thường. Đêm ymt cuối cùng, xin được sđt của mọi người, nhưng chưa dám nhắn tin. 
Phần lớn thời gian nc với nhau là lúc gọi nhau dậy trước khi đi học hoặc đi làm. 
12.7 gọi hắn dậy đi làm, mình đang làm sukiya, khách đông khủng khiếp, trời thì nóng. Hắn đi làm, mình về ngủ
13.7 giờ thì chả nhớ gì nữa, thứ 6 mình làm đến 11h, ag hôm đó hắn làm đêm. 
14.7 hắn vẫn làm đêm, chiều thứ 7 mình gọi điện cho hắn, đầu tóc bù xù, trônh buồn cười kinh khủng. Nh dạo này khá khẩm hơn, gọi điện lúc nào cũng nghe. Ko nhớ là có 1 hôm nào đó, mình gọi điện mà máy ko nghe đc, tự nhiên lại nghĩ quẩn. Ko hiểu đầu óc mình bị sao, cứ nghĩ linh tinh. Ko biết hắn đã yêu thật chưa hay chỉ giả vờ thôi. Nhưng rõ ràng, hành động của hắn thể hiện là yêu mà. Chỉ là hơi vô tâm tý thôi. 
15.7 trưa đó mình gọi hắn dậy đi làm rồi mình ngủ quên, tý thì muộn. Tuần trc hẹn đến ngủ thì trục trặc kỹ thuật, tuần này hỏi hắn xem có đến ko, hắn hỏi có ng ở nhà ko, mình bảo có, vậy là hắn sẽ ko đến. Mình nói đến ngủ chứ có đến để thức cùng nhau đâu. Vậy là cả buổi làm chủ nhật mình nghĩ linh tinh, nghĩ là hắn ko yêu mình... Rồi cuối cùng vừa làm vừa khóc, đỏ cả mắt. Đêm đó về, hắn gọi điện nh mình ko nghe, rồi mình lại nhắn tin nỗi lòng mình. Hắn đọc và cũng nói rõ quan điểm, hắn cần thời gian để chứng tỏ bản thân. Còn mình thì chỉ muốn hắn cho mình 1 câu trả lời rõ ràng, nếu ko muốn yêu thì cứ nói, để mình ko phải hy vọng nhiều. Vì mình cũng ko xác định xa xôi, yêu đc đến đâu thì đến thôi. Đêm đó mình khóc cả đêm, đầu đau kinh khủng, nước mắt cứ thế chảy ra. Hôm sau hắn gọi từ sớm, gọi mình dậy đi làm, rồi bảo mình lên nhà hắn ngay và luôn. Thật là ấm ức đấy, nhưng chỉ cần hắn gọi thôi là mọi thứ đều như chưa có gì xảy ra.
16.7 hắn gọi từ sớm, giọng mình còn nghẹt, hắn nói gọi mình dậy đi làm. Ngày đỏ đc nghỉ, mình đki làm sukiya 11h, hắn nói vậy ngủ thêm tý nữa rồi lên nhà hắn. Chả biết động lực ở đâu, 7:10 hắn gọi lại rồi bảo mình lên. 1 tiếng sau mình có mặt ở nhà hắn, rồi 2 đứa lại quấn lấy nhau. Hắn còn bật nhạc, vì có người ở nhà nên ko dám nói to. Đúng 1 tháng 15 ngày mới lại được hoà quyện vào nhau, hắn vẫn nhẹ nhàng như thế, nhưng đủ cho mình thoả mãn nhớ mong. Chỉ có hắn mới làm cho mọi noron thần kinh của mình hoạt động hết công suất. Ko ngại ngùng, được bay bổng với cảm xúc thật của mình. Sau đấy, hắn nặn mụn cho mình, đến tận hnay rồi mặt vẫn còn đỏ. Vội vàng về đi làm, vừa kịp vào giờ. Chiều đến mình gọi hắn đi làm, hắn cứ đòi xem mặt, mình phải đeo khẩu trang 3 ngày hnay rồi. 
Làm tối về rồi đi liên hoan với nhóm sukiya, phải đi chứ, mấy nữa mà mình tạm biệt mọi ng, mà mọi ng ko đi thì ngại chết. Quả thật là ăn thì ko ngon mấy mà phải trả nhiều tiền quá. Đang lúc cần tiền để ký hợp đồng. 
17.7 mình làm sáng rồi làm trưa, ko gọi điện cho hắn đc. Dạo này cũng tích cực dậy sớm hơn rồi, lần nào gọi cũng đang ăn rồi, ko như trước nữa. Cả ngày ko nhắn tin, đến giờ hắn đi làm, gọi để nói chuyện tý, thì thấy onl từ 8 tiếng trước, ko biết bị sao mà ko onl. Gọi thì hắn đang đi, nói là hnay đến lớp để ngủ vì hqua ngủ nhiều quá. Mình bảo hắn tối đến ngủ, vì hnay sẽ ko có ng ở nhà. Hắn nói để xem đã, thì mình biết là hắn sẽ ko đến. Làm về, tắm rửa, gọi điện nói chuyện rồi đi ngủ. Sáng nay nhận đc tn là hắn ko đến. Hắn sợ mình giận, giận thì cũng có làm đc gì, mình có phải trẻ con đâu mà hơi tý lại giận. Giận cái gì đáng giận thôi chứ. 
18.7 trưa nay mình trả lời tn của hắn “giận mình thì biết yêu ai” ko đc ở cùng nhau, phải dành thời gian cho nhau, khó khăn lắm mới đc ở cạnh nhau thì giận nhau làm gì cho tốn thời gian. 10 ngày nữa hắn về rồi, sao cứ thấy mông lung, như là hắn sẽ ko quay lại nữa vậy. 
Hắn nói mình nghĩ nhiều quá, hắn ko phải người như vậy. Liệu rằng khi sang, tình cảm có vơi đi tý nào ko nhỉ ?

mercredi 11 juillet 2018

11.7.2018

28.5 làm sukya đến 10h, bảo gọi điện nói chuyện 1 tý mà ko chịu, gọi thì ko thèm nghe. Trưa thứ 6 gọi đi học, gọi xem có giấy báo chưa để đi lấy visa, nhưng hắn nói chưa có, an ủi rằng thôi đợi sang tuần. Thứ 7 với cả ngày chủ nhật ko gọi, thì ra hắn ngủ quên chiều chủ nhật ko đi làm, làm đêm thứ 6, 7 rồi nên mệt quá. So với 4 đêm của mình thì thấm gì, chẳng qua giả vờ nhõng nhẽo tý. Mình cũng muốn nhõng nhẽo, muốn kể lể những vất vả của mình, nhưng mỗi lần nghe hắn lại gạt đi, vì việc của con gái sao sánh được bằng việc của con trai. Vâng. Nhưng mình là con gái, mình cần được an ủi, động viên chứ ko phải câu “mạnh mẽ lên” mà hắn vẫn hay nói. Mạnh mẽ đủ rồi, thế mới cần một bờ vai, một bàn tay ôm chặt mỗi khi thấy nhớ, vậy mà hắn chả hiểu, hay cố tình ko hiểu???
1.7 là chủ nhật, mọi khi vẫn gọi hắn dậy đi làm lúc 1g, nhưng hôm ấy ko gọi. Trong đầu thì lúc nào cũng thắc mắc xem ko biết hắn đã dậy chưa, đi làm chưa... 8h thấy cuộc gọi nhỡ từ hắn, ko biết có việc gì. 9 rưỡi kyukei mình nhắn lại là 11h mới lại cầm máy. Hết giờ, lấy điện thoại gọi ngay cho hắn, lâu lắm rồi hắn mới cho gọi wc, nhìn khuôn mặt mệt nhọc vì thiếu ngủ mà thương quá, giá như được ở bên cạnh ngay lúc ấy để ôm hắn và được hắn ôm lại. Chụp lại màn hình rồi gửi cho hắn, vậy mà hắn nói mình chụp linh tinh. 
2.7 mình nhắn lại, từ giờ sẽ ko linh tinh nữa, vì mình nhớ hắn, hắn ko cho chụp ảnh chung, ko cho làm gì cả thì mỗi khi nhớ, mình biết phải làm sao? Mình nói rõ những điều hắn từ chối mình, hắn ko nói gì, vẫn cái điệu đọc xong rồi để đấy. Gần 1h mình đến lớp, tự nhiên gọi cho hắn thì hắn nói chưa dậy, thật bất ngờ, hắn nói tại mình ko gọi, ơ hay nhỉ, việc đi học là của hắn, mình chỉ gọi nhắc thôi chứ sao mà học hộ được. Mình nói hắn sang đây để ngủ ag? Hôm đấy về mình ngủ từ tối đến tận trưa, quên cả làm đêm lẫn làm sáng. Quả thật là mình ngán ngẩm cái cảnh làm việc bất kể ngày đêm lắm, vì Hoà ko còn ở đây, mỗi khi nhìn thấy cậu ấy làm việc, ít ra còn có động lực. Giờ cậu ấy về rồi, mọi ngõ ngách ymt đều là hình ảnh của cậu ấy, nên mình ko muốn đến nữa. 
3.7 ko đi làm sáng, hnay phải lên trường xin giấy để nộp hồ sơ visa, vì ko làm đêm ko làm sáng nên tinh thần thoải mái. Mình đi lên nhà hắn xem thế nào, đứng từ xa đợi hắn đi học. Từ lúc gọi đến lúc hắn ra được khỏi cửa là 1 tiếng. Vừa xuống hòm thư thì có thông báo, mình thấy hắn lúi húi làm gì đó rồi đi. Lúc đó tắt mạng nên ko nhận đc tin nhắn. Lúc sau mở mạng, hắn gửi ảnh của hagaki, thì ra, người đầu tiên hắn nhớ đến là mình. Mình đi theo hắn ra đến ga, tàu vừa đến, mình phải đi chuyến sau để hắn ko nhìn thấy. Lên trường xin giấy thì họ ko cho, họ cần giấy báo trúng tuyển, chị kia nói vậy mình phải nộp hồ sơ muộn, tự nhiên lại thấy lo lo. Chiều về gọi điện từ lúc ở ga về đến nhà cho đến lúc cả 2 cùng đi làm. Hắn cứ bắt tắt máy nh mình ko cho. Một buổi nói chuyện thật vui, bao nhiêu khúc mắc, bao nhiêu điều của những ngày qua lôi ra kể cho nhau nghe. Cứ hôm nào làm với Quỳnh là khách lại đông, chạy mà mệt, nhưng cũng vui, con bé có nhiều điểm chung. Ag hắn nói sáng mai làm về sẽ đi lấy visa, mình đòi đi cùng, chắc hắn ko thích đâu, nh mình nài nỉ mãi thì cũng uh cho đi. 
4.7 vừa về đến nhà thì thấy tn đến, vui lắm. Tắm rửa nhanh còn đi. Lên đến nơi đúng 8g, nếu đi luôn thì chắc ko phải đợi 2 tiếng mới lấy đc visa. Trên tàu, bao nhiêu chuyện kể cho nhau nghe, nhìn nhau, ước gì những khoảnh khắc như thế có cái máy quay phim quay lại thì tốt nhỉ. Nhưng nó vẫn lưu lại trong tâm mình. Có vẻ mình nói nhiều quá nên hắn ko thích, lúc đợi xe bus mà hắn ko vui. 2 tiếng chờ visa cuối cùng cũng đến lượt, số 531, lúc đến lấy số thì là đang ở số 512, phải đợi sau 19 người mới đến lượt. Lúc về, mình kể chuyện mình đã đỗ shyu, mình đang chờ xin vía, nếu có visa thì khả năng ở lại sẽ cao, muốn chuyển nhà, muốn đón bố mẹ sang...   Rồi hắn cũng kể chuyện nhà hắn, mình biết tính hắn, hắn cũng muốn kể nh vẫn còn ngại. Nghe xong chuyện nhà hắn, mình nghĩ, nhà mình thì ko giàu có gì, cũng làm ruộng, nh những vật dụng cơ bản thì đã sắm đc từ lâu, còn giờ hắn gửi tiền về, bắt mua mới mua, mình chưa tưởng tượng được vùng đó như thế nào. Tự nhiên có cảm giác sợ. Mẹ vẫn nói tìm người nào đó có hoàn cảnh giống hoặc hơn nhà mình thì mới đỡ vất vả. Lúc đó mình ko nghĩ như vậy, mình nghĩ chỉ cần người đó thương mình thì mọi chuyện sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng giờ nghĩ lại, mình thấy mình ko làm được mất, vì người đó còn ko thương mình, mình có gắng bao nhiêu cũng vô ích, mà lại rơi vào hoàn cảnh khó khăn, bố mẹ anh chị ở xa thì mình biết làm sao? Chiều đến lớp ngủ cả buổi, tối về lại ngủ quên, làm đêm về ko ngủ, lại đi dãi nắng cả buổi. Lúc chiều từ chỗ lấy visa về, vì mình học 3h mà lúc đó mới 1g, biết đi đâu đc. Mình muốn về nhà hắn mà hắn ko cho. Từ ngày nhà hắn có người mới, hắn ko cho đến nhà, thái độ lạ lắm, mà mình ko muốn đào sâu. Dù sao mình vũng ko là gì. 2 đứa ra công viên ngồi nặn mụn cho nhau, ôi sao mà rồ man tích quá. Ước gì thời gian cứ như vậy, đừng trôi đi thì tốt nhỉ. Nhưng mà mệt quá rồi, hắn lại đuổi mình về. 
Từ hôm ấy, ngày nào mình cũng gọi điện, mà gọi video luôn, ko gọi để nghe giọng nữa, mà nhìn mặt luôn. Hihi, hắn cũng thế. 
5.7 hắn làm đêm, mình bảo lúc nào kykei thì gọi, mình muốn nghe giọng hắn, nhất là lúc hắn nhõng nhẽo, nhưng hắn nói mình ngủ, mà mình cũng ngủ từ đời rồi, có đợi đt đâu. 
6.7 gọi điện đi học, lên tàu cũng gọi rồi nhắn tin, cứ như trong phim ý. Làm về 11h thì hắn gọi, chả chịu nhớ giờ làm ngta gì cả. Sau đấy về nói chuyện nửa tiếng, hẹn chủ nhật xuống ngủ cùng. 
7.7 hắn ngủ cả ngày, nói là có thể chồ gọi đến dạy nấu ăn cho, nhưng chắc là ko gọi. Chiều hắn nói đi cắt tóc, tóc dài quá mà ko cắt, nhìn trông bù xù quá. Lại còn bấm lỗ tai, mình ko thích con trai bấm lỗ tai, nhưng thôi, hắn thích thì cũng ko cấm đc. Nhưng chỉ sợ ko vệ sinh cẩn thận lại đau tai. Đêm đấy hắn đi làm, mình đi ngủ. 
8.7 chiều chủ nhật gọi dậy đi làm, nói tối ko đến ngủ đc vì hệ thống đèn đỏ. Buồn ghê. Tối đó chưa hết giờ thì hắn gọi, tan làm mình gọi lại, nhưng mạng yếu nên để về nhà rồi gọi. Như mọi khi là mình gọi, nhưng hôm ấy mình đủng định, ko nhớ là phải gọi, vậy là lúc sau hắn gọi, nói chuyện vui vẻ thật lâu rồi đi ngủ. 
1 tuần thật vui vẻ, thật ko tin vào những gì đang diễn ra. Sang tuần mới lại có chuyện

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...