mardi 17 juillet 2018

18.7.2018

Hnay mới lại rảnh để kể lại chuyện 1 tuần đã trôi qua. Htrc đến ngày 8.7 là chủ nhật. 
9.7 ko nhớ ban ngày đã xảy ra chuyện gì, hôm đó mình đi làm đêm, mình nt hỏi hắn là cuối tuần có đi xem pháo hoa đc ko, hắn nói ko thể đi đc, giờ hắn phải đi làm để khi sang có tiền trả nợ. Mình chả có gì để nói nữa, ko đi thì nghỉ, cả năm mới có 1 mùa pháo hoa mà ko xếp đc lịch đi cùng nhau. Thế thì còn yêu làm gì nữa. Vậy là thứ 3,4 mình ko nt, ko gọi hắn dậy đi học nữa. 
11.7 hắn nhắn tin hỏi mình giận hắn ag, rồi tan học hắn gọi điện, nhắn tin, mình ko trả lời. Tối đó về, đêm cuối nên chuẩn bị ngủ để đi làm. Mình đọc tn rồi trả lời, sau đó hắn gọi điện nh mình ko nghe. 15p sau hắn gọi lại, lần này mình nghe. Bao nhiêu ấm ức trong 2 ngày mình xả hết, hắn cũng nói ra những dự định, đêm đó lại vui như thường. Đêm ymt cuối cùng, xin được sđt của mọi người, nhưng chưa dám nhắn tin. 
Phần lớn thời gian nc với nhau là lúc gọi nhau dậy trước khi đi học hoặc đi làm. 
12.7 gọi hắn dậy đi làm, mình đang làm sukiya, khách đông khủng khiếp, trời thì nóng. Hắn đi làm, mình về ngủ
13.7 giờ thì chả nhớ gì nữa, thứ 6 mình làm đến 11h, ag hôm đó hắn làm đêm. 
14.7 hắn vẫn làm đêm, chiều thứ 7 mình gọi điện cho hắn, đầu tóc bù xù, trônh buồn cười kinh khủng. Nh dạo này khá khẩm hơn, gọi điện lúc nào cũng nghe. Ko nhớ là có 1 hôm nào đó, mình gọi điện mà máy ko nghe đc, tự nhiên lại nghĩ quẩn. Ko hiểu đầu óc mình bị sao, cứ nghĩ linh tinh. Ko biết hắn đã yêu thật chưa hay chỉ giả vờ thôi. Nhưng rõ ràng, hành động của hắn thể hiện là yêu mà. Chỉ là hơi vô tâm tý thôi. 
15.7 trưa đó mình gọi hắn dậy đi làm rồi mình ngủ quên, tý thì muộn. Tuần trc hẹn đến ngủ thì trục trặc kỹ thuật, tuần này hỏi hắn xem có đến ko, hắn hỏi có ng ở nhà ko, mình bảo có, vậy là hắn sẽ ko đến. Mình nói đến ngủ chứ có đến để thức cùng nhau đâu. Vậy là cả buổi làm chủ nhật mình nghĩ linh tinh, nghĩ là hắn ko yêu mình... Rồi cuối cùng vừa làm vừa khóc, đỏ cả mắt. Đêm đó về, hắn gọi điện nh mình ko nghe, rồi mình lại nhắn tin nỗi lòng mình. Hắn đọc và cũng nói rõ quan điểm, hắn cần thời gian để chứng tỏ bản thân. Còn mình thì chỉ muốn hắn cho mình 1 câu trả lời rõ ràng, nếu ko muốn yêu thì cứ nói, để mình ko phải hy vọng nhiều. Vì mình cũng ko xác định xa xôi, yêu đc đến đâu thì đến thôi. Đêm đó mình khóc cả đêm, đầu đau kinh khủng, nước mắt cứ thế chảy ra. Hôm sau hắn gọi từ sớm, gọi mình dậy đi làm, rồi bảo mình lên nhà hắn ngay và luôn. Thật là ấm ức đấy, nhưng chỉ cần hắn gọi thôi là mọi thứ đều như chưa có gì xảy ra.
16.7 hắn gọi từ sớm, giọng mình còn nghẹt, hắn nói gọi mình dậy đi làm. Ngày đỏ đc nghỉ, mình đki làm sukiya 11h, hắn nói vậy ngủ thêm tý nữa rồi lên nhà hắn. Chả biết động lực ở đâu, 7:10 hắn gọi lại rồi bảo mình lên. 1 tiếng sau mình có mặt ở nhà hắn, rồi 2 đứa lại quấn lấy nhau. Hắn còn bật nhạc, vì có người ở nhà nên ko dám nói to. Đúng 1 tháng 15 ngày mới lại được hoà quyện vào nhau, hắn vẫn nhẹ nhàng như thế, nhưng đủ cho mình thoả mãn nhớ mong. Chỉ có hắn mới làm cho mọi noron thần kinh của mình hoạt động hết công suất. Ko ngại ngùng, được bay bổng với cảm xúc thật của mình. Sau đấy, hắn nặn mụn cho mình, đến tận hnay rồi mặt vẫn còn đỏ. Vội vàng về đi làm, vừa kịp vào giờ. Chiều đến mình gọi hắn đi làm, hắn cứ đòi xem mặt, mình phải đeo khẩu trang 3 ngày hnay rồi. 
Làm tối về rồi đi liên hoan với nhóm sukiya, phải đi chứ, mấy nữa mà mình tạm biệt mọi ng, mà mọi ng ko đi thì ngại chết. Quả thật là ăn thì ko ngon mấy mà phải trả nhiều tiền quá. Đang lúc cần tiền để ký hợp đồng. 
17.7 mình làm sáng rồi làm trưa, ko gọi điện cho hắn đc. Dạo này cũng tích cực dậy sớm hơn rồi, lần nào gọi cũng đang ăn rồi, ko như trước nữa. Cả ngày ko nhắn tin, đến giờ hắn đi làm, gọi để nói chuyện tý, thì thấy onl từ 8 tiếng trước, ko biết bị sao mà ko onl. Gọi thì hắn đang đi, nói là hnay đến lớp để ngủ vì hqua ngủ nhiều quá. Mình bảo hắn tối đến ngủ, vì hnay sẽ ko có ng ở nhà. Hắn nói để xem đã, thì mình biết là hắn sẽ ko đến. Làm về, tắm rửa, gọi điện nói chuyện rồi đi ngủ. Sáng nay nhận đc tn là hắn ko đến. Hắn sợ mình giận, giận thì cũng có làm đc gì, mình có phải trẻ con đâu mà hơi tý lại giận. Giận cái gì đáng giận thôi chứ. 
18.7 trưa nay mình trả lời tn của hắn “giận mình thì biết yêu ai” ko đc ở cùng nhau, phải dành thời gian cho nhau, khó khăn lắm mới đc ở cạnh nhau thì giận nhau làm gì cho tốn thời gian. 10 ngày nữa hắn về rồi, sao cứ thấy mông lung, như là hắn sẽ ko quay lại nữa vậy. 
Hắn nói mình nghĩ nhiều quá, hắn ko phải người như vậy. Liệu rằng khi sang, tình cảm có vơi đi tý nào ko nhỉ ?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...