jeudi 26 avril 2018

27.4.2018

Hôm nay là ngày thứ 3 rồi ko liên lạc. Nếu ngày hôm qua ko có việc đổi tiền của đứa bạn thì c cũng ko có gì để nhắn tin cho e đâu. Đêm qua ko phải đi làm, mà cũng ko thèm nt cho 1 cái. Thì ra, nhiều lần nhắn tin cũng ko bằng 1 lần gặp mặt, bao nhiêu điều e ko nói cho c biết. Sau hôm ở nhà e về, c đã nghĩ rất nhiều, c thấy là c chả có tý vị trí nào trong e cả, khi c đọc được tin nhắn của e với 2 người con gái khác. Một người, em nói đã chia tay rồi, chia tay rồi sao vẫn còn liên lạc? Còn một người, chị chưa biết là ai và cũng chưa hỏi. Nhưng c đoán có chuyện chẳng lành rồi. Hai tháng qua, mọi cố gắng của chị ko có ý nghĩa gì với e cả, c buồn lắm. C quyết định dừng lại đây. Có lẽ Hòa nói đúng, chúng ta vốn dĩ ko hợp nhau, nên cố gắng làm gì ko biết. quyết tâm của c chắc sẽ thực hiện được thôi, mọi chuyện rôi cũng sẽ ổn. Chúng ta mới bắt đầu, mọi thứ cũng chưa sâu đậm lắm, tất cả là do chị mà. C tự thích em, thì c cũng sẽ từ bỏ được. Cái tối hôm ấy, nếu c ko tìm đến nhà e, thì giờ cũng ko phải như thế này. C đến được thì cũng tự rút lui được. Chiều qua, khi e nói sẽ đến nhà c, c vội từ nhà bạn về, rồi e lại nói, e ko đến nữa. Lần nào cũng vậy. 2 tháng trước, e hỏi c hiểu gì về e chưa? Lúc đấy đúng là chưa hiểu, nhưng giờ, c hiểu e là người như thế nào rồi. C ko tiếc nuối vì chuyện chúng mình ko thành đâu, chỉ là cùng ở bên này, cùng cảnh ngộ thì tìm đến nhau. Sau này về nước thì mỗi người cũng sẽ mỗi nơi, e về với gia đình bạn bè e, và rồi sẽ chẳng nhớ c là ai đâu. Thôi nhé, 
Hơn nửa năm c ko viết blog, vậy mà tháng này lại viết nhiều quá, rảnh thời gian mà, và nhớ e nữa. Dành tình cảm cho 1 người ko cho mình cơ hội thì có tội với cuộc đời lắm. C trả lại e nguyên vẹn cho bạn gái cũ của e nhé. Chúc e thành công. 

mardi 17 avril 2018

18.4.2018

Hôm qua bị thằng bạn mắng, vì cái tội hóng hớt của mình, mà làm hại thằng Hà. Nhưng mình có làm gì quá đáng đâu, là bạn với nhau, ko giúp được gì thì thôi, đừng có hại nhau. Thế mà nó nói mình làm như thế ko đúng. Nói với nhà nó, để nhà nó biết được, cuộc sống bên này đâu như ở nhà nghĩ. Làm bạn với nhau thì cũng muốn tốt cho nhau thôi, chứ ai muốn hại nó đâu. Thôi thì từ nay việc ai người ấy làm, sẽ ko làm ảnh hưởng đến mọi người nữa. Hết nợ là hết quan hệ.
Sáng nay dậy muộn, tự nhiên lại nằm mơ, cái dấu đóng cộp 1 cái rồi tỉnh giấc. Ko biết là điềm lanh hay điềm xấu nữa. Gọi về cho mẹ mà ko thấy mẹ nghe máy, có điện thoại, lúc mẹ điện thì lại ko biết. Cứ chờ đợi mỏi mòn thế này, chết vì tự kỷ mất thôi. Lại còn vay nợ, ko biết có visa ko mà đi làm trả nợ. Thôi, phải học hành để còn biết tý chữ. Nghe cố giáo người Hàn nói mà mình cũng thích nói tiếng nhật ghê. Sao người ta làm được mà mình ko làm được nhỉ?

lundi 16 avril 2018

16.4.2018

Vậy là nộp hồ sơ xin visa được 2 tuần rồi, vẫn phải mong ngóng từng ngày. Trong hồ sơ mà thấy có nhiều sai sót quá, ko biết có việc gì ko nữa. Tại sao các đất nước khác vào Việt Nam thì ko mất gì, cứ thế ùn ùn kéo đến. Vậy mà VN đi đến đâu cũng khổ sở vậy chứ?
Giờ mỗi tuần chỉ làm có 2 buổi t7 với cn, thật chán, trong khi mọi người ai cũng đi làm. Cứ nói giở sách ra nhưng có học được chữ nào đâu. Chiều qua, có 1 gia đình người Trung Quốc đến quán ăn, nhìn bà mẹ ngồi chờ đứa con gái đi mua đồ ăn, biết bập bẽ tý tiếng Nhật, nhìn bà ấy thật tội nghiệp. Tự nhiên lại nhớ đến bố mẹ, bao nhiêu năm vất vả, giờ vẫn khổ vì con cái. 30 tuổi rồi mà chưa làm được gì cho bố mẹ cả, vẫn phải để bố mẹ lo lắng. Nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền để đưa bố mẹ đi chơi. 
Sáng nay, được nói chuyện với mình một lúc, vui hẳn ý. Mấy ngày chỉ nhắn tin, mà thấy mình ko thèm nhắn lại, cũng chả biết làm thế nào. Thôi thì vì mọi thứ, cứ cố gắng lên mình nhé. Nhìn mình hốc hác lắm, ko được ngủ đủ giấc nên nhìn thương lắm. 

mardi 10 avril 2018

10.4.2018

Gần 1 tháng rồi mới được ở gần nhau, chỉ có em mới mang lại được những cảm xúc thăng hoa như thế. Có lẽ những ngày c ở nhà là những ngày c nghĩ quẩn quơ nhiều quá, nghĩ lung tung. Khi gặp em rồi mọi thứ lại tan biến hết. Thật sự c rất nhớ e, ngày nào cũng chỉ mong tin nhắn của e thôi, biết là e đi làm rất mệt, nhưng cũng đừng ko nghe đt của c chứ. hihi, nhưng thôi, hnay gặp đc e rồi, mọi nhớ nhung tan biến hết rồi. NHớ em lắm, em biết ko, em có nhớ chị tý nào ko? Hỏi vậy, thế nào e lại mắng c cho mà xem, hic hic. 
Vậy là đã được 10 ngày, chờ đợi cái thứ quỷ quái gọi là visa, vừa buồn vừa nhớ nhà, lại nhớ cả cái tên ý, thành ra cáu gắt, nhắn tin cho hắn hay gọi hắn dậy đi làm, là cứ bị mắng, mình là bà già khó tính thật rồi
Nằm nhà hết ngồi lại nằm, ngày hôm qua, cái điện thoại tự nhiên còn dở chứng, vừa khóc vừa tủi thân, ko có người thân bên cạnh, ko có tiền, biết làm thế nào bây giờ. Ra công viên ngồi khóc một mình, đúng là chỉ có mình, khóc chán rồi về, ngủ một giấc, rồi mọi thứ cũng đã qua. Sáng nay lại sạc được. Trưa nay nhận được tn của e, xem nốt tập phim rồi lên, ko sợ e ngủ mất. Thế là cũng thỏa nhớ mong rồi. 


vendredi 6 avril 2018

7.4.2018

Cảm ơn người đã nói câu từ chối
Vậy là vừa tròn 3 tháng chúng ta quen nhau, có thể biết nhau từ trước, nhưng chính thức đặt quan hệ được 3 tháng. Và thế là chấm dứt nhé, c thấy e mệt mỏi quá, có lẽ c đã làm phiền e. Do áp lực về việc phải trả nợ, do công việc ko có thời gian nghỉ, và nhiều nhiều lý do khác nữa, nhưng tóm lại là, giờ thì c phải dừng lại thôi. Chính e đã ko cho c có cơ hội được quan tâm, chia sẻ buồn vui cùng e, và theo e nói, chính e ko cho c có cơ hội được tìm hiểu về tính tình của em. Đêm hôm ấy, lần đầu tiên chúng ta nói chuyện nhiều như thế, ko biết e có còn nhớ ko, nhưng c thì nhớ rõ từng câu e nói "Mình đã hiểu về nhau đâu?". Nhưng người ta nói "hãy cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ nói cho bạn biết, bạn là người như thế nào", nhưng từ khi quen e, c chưa biết gì về e, e cũng chưa bao giờ kể về gia đình. Thôi, những điều này giờ cũng ko còn quan trọng nữa đâu, c cũng ko quan tâm nữa. C thua cuộc, c dừng lại tại đây. Những ngày mới sang, nhớ nhà nhớ em, mà e đối xử với c như vậy. c biết e la người như thế nào, đừng nghĩ c ko hiểu được tính cách của e. Như vậy nhé! c ngủ đây, chắc ko có gì cần dặn dò đâu, e cũng lớn rồi, nói nhiều chỉ làm e nhanh chán thôi. 
Tạm biệt!

dimanche 1 avril 2018

2.4.2018

Vậy là đã sang và ổn định được 1 ngày, ở đây thời gian trôi nhanh quá. Gặp lại em mà sao chúng ta như chưa hề quen vậy? Mọi cảm xúc sao tan biến hết vậy trời. Tự nhiên thấy chán trường thế???
Mình mới xa nhau có 20 ngày thôi mà, c sang đến nơi, c chờ đến giờ e về để đến gặp e. Biết e rất mệt, thương e lắm, nhưng c chẳng biết làm thế nào cả. Ai cũng cố gắng, chỉ mong e đừng vì công việc mà quên mất c.
Vừa chuẩn bị xong hồ sơ để xin visa, hy vọng ngày mai sẽ suôn sẻ

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...