mardi 17 avril 2018

18.4.2018

Hôm qua bị thằng bạn mắng, vì cái tội hóng hớt của mình, mà làm hại thằng Hà. Nhưng mình có làm gì quá đáng đâu, là bạn với nhau, ko giúp được gì thì thôi, đừng có hại nhau. Thế mà nó nói mình làm như thế ko đúng. Nói với nhà nó, để nhà nó biết được, cuộc sống bên này đâu như ở nhà nghĩ. Làm bạn với nhau thì cũng muốn tốt cho nhau thôi, chứ ai muốn hại nó đâu. Thôi thì từ nay việc ai người ấy làm, sẽ ko làm ảnh hưởng đến mọi người nữa. Hết nợ là hết quan hệ.
Sáng nay dậy muộn, tự nhiên lại nằm mơ, cái dấu đóng cộp 1 cái rồi tỉnh giấc. Ko biết là điềm lanh hay điềm xấu nữa. Gọi về cho mẹ mà ko thấy mẹ nghe máy, có điện thoại, lúc mẹ điện thì lại ko biết. Cứ chờ đợi mỏi mòn thế này, chết vì tự kỷ mất thôi. Lại còn vay nợ, ko biết có visa ko mà đi làm trả nợ. Thôi, phải học hành để còn biết tý chữ. Nghe cố giáo người Hàn nói mà mình cũng thích nói tiếng nhật ghê. Sao người ta làm được mà mình ko làm được nhỉ?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...