jeudi 20 septembre 2018

21.9.2018

1 người sau một thời gian cố gắng níu kéo, còn 1 người sau một thìei gian suy nghĩ, cả hai chấp nhận cùng nói ra câu “kết thúc”. Chắc gì hắn đã đau lòng như mình, sao mình phải buồn khổ ntn nhỉ? Cuối cùng thì hắn cũng nói đc suy nghĩ của hắn, nếu như trước 31.8 mà hắn nói vậy thì mình sẽ đồng ý, nhưng giờ thì ko. Ngay từ đầu mình ko có ý định kết hôn, sao hắn độc ác vậy? Lòng tham, đúng, con người ai chả có lòng tham. Cái gì cũng có cái giá của nó, vậy cái giá mình trả cho đoạn tình cảm này là gì? 
Coi như duyên chúng ta chỉ đến đây thôi, cũng chả mong hắn gặp điều gì xấu cả, mong hắn cố gắng mà sống tốt, làm tròn trách nhiệm với người mà hắn gọi là yêu. 
Mình chưa thể quên đc hắn ngay, hy vọng thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Mình vẫn còn tương lai rộng mở phía trước mà

7.9.2018

Hnay là 15 ngày nói lời tạm biệt, nh vẫn nhắn tin, vẫn nói chuyện, vẫn quan tâm, dù ngta chả thèm để ý. Sáng còn đang uể oải thì thấy gọi điện, rủ lên chơi, vậy là lại lên. Lên nhà lúc hắn đang ngủ, chụp cái dáng ngủ bá đạo làm kỷ niệm. Tất cả chỉ là kỷ niệm thôi mà. Giờ có hàn gắn được đâu. Vậy là lại để 1 vết thương nơi ngực phải. 2 tiếng rồi vẫn đau. 
Còn 1 tuần nữa thôi là thật sự phải biến mất khỏi cuộc đời nhau. Chắc sẽ ko có cơ hội gặp lại đâu nhỉ. Cuộc đời mà, quay lưng là mất nhau mãi mãi mà. Dù sẽ rất nhớ nh phải kìm lòng, ko đc nhắn tin, ko đc gọi điện, coi như mình về vn rồi. Chuyện tình của biển giờ chỉ còn là ký ức, ký ức rất đẹp, nh cũng rất buồn. 

mardi 4 septembre 2018

4.9.2018

Mấy ngày rồi hnay mới lại ngó tới blog. Từ ngày máy tính hỏng, ko up đc bài viết nữa, chỉ viết nháp rồi để đấy. Vậy là đã quay lưng lại với nhau được gần 2 tháng rồi. Kể từ ngày đọc cái tin nhắn đấy. 1 tháng từ ngày biết được lý do, dù vẫn còn thương nhưng cũng đành chia tay. Ngta nói đúng, mọi vết thương đều phải lôi hết được nhân ra thì sẽ ko còn đau nữa, mình chấp nhận chia tay, chỉ là thói quen chưa bỏ đc, vẫn muốn quan tâm, vẫn muốn hỏi thăm đến ngta mà thôi. 
23.8 chính thức nói chia tay, mình sẽ ko llac nữa, vậy mà đc 1 tuần, cơn đau bụng dữ dội quá, ko biết gọi cho ai, lại bấm máy gọi, lúc đầu cũng ko nghe máy, rồi gọi lại, đau lắm, ko muốn để ngta thấy mình thảm hại như thế. Sáng 24 thì nhận kết quả đỗ visa, muốn gọi ngay cho ngta mà phải kìm nén lại, ko thể, ko thể để cho ngta biết. 
2 ngày cuối tuần dù đau bụng như vẫn phải cố đi làm, làm nhiều hơn những ngày khác nữa. Kết thúc 15h làm việc vật vã, về đến nhà, cầm đt lên mà ko thể tin nổi vào mắt mình nữa, visa 5 năm, ko biết diễn tả cảm xúc lúc ấy như thế nào. Chỉ muốn nt gọi cho ngta ngay và luôn. Rồi gọi điện thông báo cho mọi người. Sau đấy mới gọi cho ngta, 3 đêm đi làm rồi thêm 8h làm của ngày chủ nhật, ko thèm nghe máy. Đến lúc nghe thì mệt mỏi, chỉ muốn ngủ. Tất cả đều là nói dối. Ko muốn nghe thì cứ nói ko muốn nghe, sao lại nghe để rồi buông ra những lời cay nghiệt như thế? “Chả liên quan” là câu nói cuối cùng mình còn nhớ rõ mồn một, vậy là chúng ta chính thức ko liên quan đến nhau nữa. Chấp nhận, chấp nhận ko liên quan đến nhau nữa. Duyên mình hết, còn nợ ít tiền, trả xong là hết nợ. Hết duyên hết nợ, đường ai nấy đi. 
Mấy hnay lên lịch để liên hoan chia tay mọi người. 2 năm gắn bó với arubaito, giờ tư cách khác, cuộc sống bước sang 1 trang mới, 5 năm gắn bó với nhật, còn sau đó thành người nhật. Nhưng quãng đường ấy sẽ ko có hình bóng ngta đi cùng nữa. Chắc cả đời này sẽ ko bgio gặp lại nữa. Đôi lúc vẫn nhớ về những kỷ niệm, tất cả như 1 thước phim quay chậm mà nghĩ đến, chúng ta đã từng yêu nhau như thế. Những ngày lạnh nhất, tuyết rơi, những đêm bốc ymt, những ngày nóng như lửa, làm về tắm rửa rồi đi lấy visa. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm riêng mình giữ, mình nhớ. 

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...