lundi 19 novembre 2018

15.11.2018

Nếu ko xin được việc, thì ngày 15 là ngày hết hạn visa của đời học sinh, và bắt buộc phải về nước. Và nếu về nước thì có lẽ chuyện tình của chúng ta đã ko đi đến bợ vực thảm thế này. Ngày hôm đó là lỗi của em, e ko cố ý, e ko nghĩ a ko dung viber, thì chỉ nghĩ người đó dung icloud thôi, ai ngờ được là dung hết mọi thứ như vậy? Nếu một ngày nào đó, dến cả line cũng xông vào chửi bới thì có lẽ e sẽ ko có cách nào liên lạc được với a nữa đâu.
Đêm nay anh lại làm đêm, lúc nào cũng trong tình trạng uể oải, mệt mỏi vì phải suy nghĩ toàn những chuyện đâu đâu. Suy nghĩ nhiều nhưng có làm thay đổi được trạng thái ko? Trong khi bất lực với tất cả mọi thứ, mà cứ làm ra vẻ quan trọng lắm. Hnay là 2 ngày ko nhắn tin, giờ này chắc đi làm rồi, chả biết có chịu ăn uống ko, hay lại gửi hết tiền về nhà rồi lại nhịn. Chả biết trong đầu toàn nghĩ cái gì ý.
Anh ah, em mới quen 1 người, cùng quê với em, nhưng anh ấy khác anh nhiều lắm. anh ấy nhiều tuổi rồi, nên cách đối xử với con gái cũng khác. ko như anh, chưa 1 lần nào anh tỏ ra quan tâm đến e cả. e cũng chả buồn đâu, vì em mới là người yêu anh mà, mình em quan tâm, may mà anh còn chap nhận cho quan tâm, ko thì đã ko có chuyện đó xảy ra.
Cái đêm đó, e chỉ muốn có 1 đếm bên anh that bình yên, ko lo lắng, vậy mà chả hiểu sao, mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như vậy. Nhìn thấy anh bất lực chịu những câu chửi mà e cũng đau long lắm, em đâuc so muốn như vậy? Ở bên người, nhưng lại nói yêu 1 người khác, ngay cả anh cũng nói, anh ko làm được, nhưng sao anh lại hành động như vậy? Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, em chưa bao giờ so sánh anh với ai khác, ngay cả với em, anh đến như một sự xắp đặt của số mệnh, rồi cũng đi như cái lẽ dĩ nhiên của nó vậy. Cứ nghĩ rang duyên mình chỉ đến vậy thôi, nhưng sao cứ nghĩ đến là nước mắt lại rơi. Em chỉ muốn nói với anh là, bình yên nhé, mọi thứ tốt đẹp vẫn còn ở phía trước, đừng nản chí, đừng buông xuôi. Có lẽ, đây sẽ là bài viết cuối cùng về anh, về chuyện tình chúng mình. E còn một món quà muốn đưa cho a, món quà cuối. E ko thể cho anh nhiều thứ như anh muốn, em chỉ có thể cho anh những thứ e có thể thôi. Vì sự lựa chọn cuối cùng của anh ko dành cho em, e ko thết cứ chạy theo cái bóng mãi ko hướng về mình. Nếu như a quay lại rồi nhìn e một lần thôi, mọi thứu đã khác. 
Ngươời mới dịu dàng, dù mới quen nhưng cũng để lại ấn tượng trong em rồi, em sẽ mở long, đón nhận một đoạn tình cảm mới. Nhưng anh yên tâm, nhưững kỷ niệm về anh sẽ mãi nằm trong tim e, ko phai nhạt đâu. Hy vọng rang mai sau khi gặp lại, chúng ta đều có thêể mỉm cười đẻ nhớ lại những ngày tháng đã cùng nhau chia sẻ vui buồn ở nhật. 
Bình yên anh nhé!

mardi 6 novembre 2018

5.11.2018

Tập thể dục buổi sang
Lời mời đi leo núi được gửi từ tuần trước, sau 1 tuần im lặng, ko nghe điện thoại. Lần này lỗi là do em, chính em đã nói ra những lời lẽ khó nghe, ngay cả em cũng ko chap nhận nổi những lời lẽ đó, thì sao anh có thể chap nhận được? Em xin lỗi, thành that xin lỗi, nhưng em ko muốn nhìn thấy anh như vậy nữa. Anh của ngày xưa đâu mất rồi, anh của những ngày mới quen em đâu mất rồi, những ước mơ mình cùng nhau san sẻ, những cố gang mình cùng nhau sẻ chia, anh của ngày ấy đâu mất rồi? Em ko biết vì sao chuyện của mình giờ lại như thế này. Ai cũng im lặng, muốn nói mà ko thể nói, chỉ có thể nhìn nhau mà nuốt nước mắt vào trong. Làm sao có thể quay lại được nhưng tháng ngày xưa cũ đây? 
Anh của ngày hôm nay khác lắm, lo lắng, suy tư, nhưng ko thể làm gì được, anh bất lực, anh buông xuôi, chap nhận số phận, để rồi những cố gang tan như mấy khói. Anh nói anh sẽ song hết mình vì tuổi trẻ, vậy anh hay hành động đi, để sau này đừng hối tiếc về tuổi trẻ nữa nhé. Và tuổi trẻ của anh, có 1 vị trí nhỏ nào cho em ko?
Đúng như những gì em nghĩ, đây là lần cuối cùng mình có thể đi chơi cùng nhau, đâu pahir tự dung anh lại rủ đi chơi như vậy? Nhưng dường như ông trơi nhu trêu ngươi vậy nhỉ? Lúc đầu thì mưa, sau lại nắng, cũng đủ để cho mình có thời gian lượn lờ. Chơi quanh công viên, anh chụp ảnh cho em, tuy những bức ảnh ko được nét lắm, nhưng với em, nó rất đẹp. Còn ảnh em chụp cho anh thì ko được đẹp lắm, nhưng với em, đó sẽ là những khoản khắc ko bao giờ quên được. Đúng là say 1 ánh mắt, khó quên cả đời. Ánh mắt nhìn từ khi ở ymt, đến giờ hình ảnh đó vẫn hiện ra trước mắt em. Và em lại chụp được ánh mắt đó them 1 lần nữa.
Một điều cuối cùng e xin anh, đấy là cho em chụp chung với anh một kiểu, chỉ để làm kỷ niệm thôi, chỉ mình em giuữ thôi, nhưng anh ko đồng ý, anh biết em buồn lắm ko? Càng năn nỉ càng ko được, rồi anh nói "ko thích thì đừng để người ta ghét". Em biết tính anh mà, anh chỉ giả vờ mạnh mẽ vậy thôi, chứ thực ra anh cũng mềm yếu lắm. Em thương anh, nhưng nếu ko có giai đoạn kia, chúng ta sẽ khác, sẽ rất khác. Giờ tất cả ko có ý nghĩa gì nữa rồi, anh đã chọn con đường anh đi, ko có em bên cạnh, thì em chỉ biết đi song song để nhìn anh thôi. 
Nếu một ngày, chúng ta ko còn cơ hội gặp nhau như bây giờ nữa, ko biết có song được ko nữa, giờ mình ko thường xuyên nhắn tin, nhưng mình có thể gặp nhau, còn mai sau, sẽ ko bao giờ gặp lại nữa. Ôi cuộc đời!!!!
Em còn nhận ra một điều, cứ sau mỗi lần chúng ta gặp nhau, trời lại mưa, ko hiểu trời thương mà khóc cho chuyện tình của mình hay vì sao nữa. Ông trời mang anh đến với em, rồi cũng mang anh đi, sao ông trời lại bất công với em như vậy nhỉ?

samedi 3 novembre 2018

26.10-4.11/2018

28.9 là ngày anh nói mình chấm dứt, chính miệng anh nói, là lần cuối mình gặp nhau, điều đó tốt cho cả anh và em. Hnay là gần 1 tháng, còn hnay đã qua 1 tháng 1 tuần rồi, đêm qua anh nói thứ 2 này mình đi leo núi. Nhưng xem ra thời tiết có vẻ ko ủng hộ chúng ta thì phải, có lẽ chúng ta ko có duyên that rồi. 
Em chuyển nhà rồi anh ah, nhà mới rộng rãi, thoải mái hơn nhiều lắm, tự do 1m 1 nhà, đầy đủ tiện nghi, nhưng hiện tại vẫn chưa sắm đủ. Giờ e làm 1 việc nên cũng hơi eo hẹp, còn nhiều việc phải làm lắm anh ah. 
Giờ ngay cả đến đt cũng còn ko muốn nghe thì nói gì đến việc đi chơi cùng nhau nữa, chỉ gây them đau long thôi. E ko đủ can đảm để nhìn vào mắt anh nữa đâu. Sao người ta yêu nhau dễ dàng vậy, mà mình cứ yêu mãi chả được ai yêu thế nhỉ?
Bao nhiêu điều muốn nói, muốn kể cho anh nghe, muốn nghe a kể về cuộc song của a những ngày qua, mà sao giờ xa lạ quá, mỗi lần gọi điện cho anh, e chỉ sợ anh nhấc máy rồi lạnh lùng nói vài câu rồi tắt máy. đó là điều e sợ nhất. nhưng mà giờ còn tát máy luôn, ko nghe, chứ. chả nói đến chuyện nhấc máy nữa.
Ai cũng nói e phải quên a đi, e cũng nói với mọi ng là chúng ta ko còn liên lạc nữa, nhưng e vẫn ko thể thôi nhớ về anh. nhỡ về những kỷ niệm của chúng ta. Em phải làm sao bây giờ???

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...