mardi 6 novembre 2018

5.11.2018

Tập thể dục buổi sang
Lời mời đi leo núi được gửi từ tuần trước, sau 1 tuần im lặng, ko nghe điện thoại. Lần này lỗi là do em, chính em đã nói ra những lời lẽ khó nghe, ngay cả em cũng ko chap nhận nổi những lời lẽ đó, thì sao anh có thể chap nhận được? Em xin lỗi, thành that xin lỗi, nhưng em ko muốn nhìn thấy anh như vậy nữa. Anh của ngày xưa đâu mất rồi, anh của những ngày mới quen em đâu mất rồi, những ước mơ mình cùng nhau san sẻ, những cố gang mình cùng nhau sẻ chia, anh của ngày ấy đâu mất rồi? Em ko biết vì sao chuyện của mình giờ lại như thế này. Ai cũng im lặng, muốn nói mà ko thể nói, chỉ có thể nhìn nhau mà nuốt nước mắt vào trong. Làm sao có thể quay lại được nhưng tháng ngày xưa cũ đây? 
Anh của ngày hôm nay khác lắm, lo lắng, suy tư, nhưng ko thể làm gì được, anh bất lực, anh buông xuôi, chap nhận số phận, để rồi những cố gang tan như mấy khói. Anh nói anh sẽ song hết mình vì tuổi trẻ, vậy anh hay hành động đi, để sau này đừng hối tiếc về tuổi trẻ nữa nhé. Và tuổi trẻ của anh, có 1 vị trí nhỏ nào cho em ko?
Đúng như những gì em nghĩ, đây là lần cuối cùng mình có thể đi chơi cùng nhau, đâu pahir tự dung anh lại rủ đi chơi như vậy? Nhưng dường như ông trơi nhu trêu ngươi vậy nhỉ? Lúc đầu thì mưa, sau lại nắng, cũng đủ để cho mình có thời gian lượn lờ. Chơi quanh công viên, anh chụp ảnh cho em, tuy những bức ảnh ko được nét lắm, nhưng với em, nó rất đẹp. Còn ảnh em chụp cho anh thì ko được đẹp lắm, nhưng với em, đó sẽ là những khoản khắc ko bao giờ quên được. Đúng là say 1 ánh mắt, khó quên cả đời. Ánh mắt nhìn từ khi ở ymt, đến giờ hình ảnh đó vẫn hiện ra trước mắt em. Và em lại chụp được ánh mắt đó them 1 lần nữa.
Một điều cuối cùng e xin anh, đấy là cho em chụp chung với anh một kiểu, chỉ để làm kỷ niệm thôi, chỉ mình em giuữ thôi, nhưng anh ko đồng ý, anh biết em buồn lắm ko? Càng năn nỉ càng ko được, rồi anh nói "ko thích thì đừng để người ta ghét". Em biết tính anh mà, anh chỉ giả vờ mạnh mẽ vậy thôi, chứ thực ra anh cũng mềm yếu lắm. Em thương anh, nhưng nếu ko có giai đoạn kia, chúng ta sẽ khác, sẽ rất khác. Giờ tất cả ko có ý nghĩa gì nữa rồi, anh đã chọn con đường anh đi, ko có em bên cạnh, thì em chỉ biết đi song song để nhìn anh thôi. 
Nếu một ngày, chúng ta ko còn cơ hội gặp nhau như bây giờ nữa, ko biết có song được ko nữa, giờ mình ko thường xuyên nhắn tin, nhưng mình có thể gặp nhau, còn mai sau, sẽ ko bao giờ gặp lại nữa. Ôi cuộc đời!!!!
Em còn nhận ra một điều, cứ sau mỗi lần chúng ta gặp nhau, trời lại mưa, ko hiểu trời thương mà khóc cho chuyện tình của mình hay vì sao nữa. Ông trời mang anh đến với em, rồi cũng mang anh đi, sao ông trời lại bất công với em như vậy nhỉ?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...