samedi 3 novembre 2018

26.10-4.11/2018

28.9 là ngày anh nói mình chấm dứt, chính miệng anh nói, là lần cuối mình gặp nhau, điều đó tốt cho cả anh và em. Hnay là gần 1 tháng, còn hnay đã qua 1 tháng 1 tuần rồi, đêm qua anh nói thứ 2 này mình đi leo núi. Nhưng xem ra thời tiết có vẻ ko ủng hộ chúng ta thì phải, có lẽ chúng ta ko có duyên that rồi. 
Em chuyển nhà rồi anh ah, nhà mới rộng rãi, thoải mái hơn nhiều lắm, tự do 1m 1 nhà, đầy đủ tiện nghi, nhưng hiện tại vẫn chưa sắm đủ. Giờ e làm 1 việc nên cũng hơi eo hẹp, còn nhiều việc phải làm lắm anh ah. 
Giờ ngay cả đến đt cũng còn ko muốn nghe thì nói gì đến việc đi chơi cùng nhau nữa, chỉ gây them đau long thôi. E ko đủ can đảm để nhìn vào mắt anh nữa đâu. Sao người ta yêu nhau dễ dàng vậy, mà mình cứ yêu mãi chả được ai yêu thế nhỉ?
Bao nhiêu điều muốn nói, muốn kể cho anh nghe, muốn nghe a kể về cuộc song của a những ngày qua, mà sao giờ xa lạ quá, mỗi lần gọi điện cho anh, e chỉ sợ anh nhấc máy rồi lạnh lùng nói vài câu rồi tắt máy. đó là điều e sợ nhất. nhưng mà giờ còn tát máy luôn, ko nghe, chứ. chả nói đến chuyện nhấc máy nữa.
Ai cũng nói e phải quên a đi, e cũng nói với mọi ng là chúng ta ko còn liên lạc nữa, nhưng e vẫn ko thể thôi nhớ về anh. nhỡ về những kỷ niệm của chúng ta. Em phải làm sao bây giờ???

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...