Gần 1 tháng rồi mới được ở gần nhau, chỉ có em mới mang lại được những cảm xúc thăng hoa như thế. Có lẽ những ngày c ở nhà là những ngày c nghĩ quẩn quơ nhiều quá, nghĩ lung tung. Khi gặp em rồi mọi thứ lại tan biến hết. Thật sự c rất nhớ e, ngày nào cũng chỉ mong tin nhắn của e thôi, biết là e đi làm rất mệt, nhưng cũng đừng ko nghe đt của c chứ. hihi, nhưng thôi, hnay gặp đc e rồi, mọi nhớ nhung tan biến hết rồi. NHớ em lắm, em biết ko, em có nhớ chị tý nào ko? Hỏi vậy, thế nào e lại mắng c cho mà xem, hic hic.
Vậy là đã được 10 ngày, chờ đợi cái thứ quỷ quái gọi là visa, vừa buồn vừa nhớ nhà, lại nhớ cả cái tên ý, thành ra cáu gắt, nhắn tin cho hắn hay gọi hắn dậy đi làm, là cứ bị mắng, mình là bà già khó tính thật rồi
Nằm nhà hết ngồi lại nằm, ngày hôm qua, cái điện thoại tự nhiên còn dở chứng, vừa khóc vừa tủi thân, ko có người thân bên cạnh, ko có tiền, biết làm thế nào bây giờ. Ra công viên ngồi khóc một mình, đúng là chỉ có mình, khóc chán rồi về, ngủ một giấc, rồi mọi thứ cũng đã qua. Sáng nay lại sạc được. Trưa nay nhận được tn của e, xem nốt tập phim rồi lên, ko sợ e ngủ mất. Thế là cũng thỏa nhớ mong rồi.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire