Vậy là nộp hồ sơ xin visa được 2 tuần rồi, vẫn phải mong ngóng từng ngày. Trong hồ sơ mà thấy có nhiều sai sót quá, ko biết có việc gì ko nữa. Tại sao các đất nước khác vào Việt Nam thì ko mất gì, cứ thế ùn ùn kéo đến. Vậy mà VN đi đến đâu cũng khổ sở vậy chứ?
Giờ mỗi tuần chỉ làm có 2 buổi t7 với cn, thật chán, trong khi mọi người ai cũng đi làm. Cứ nói giở sách ra nhưng có học được chữ nào đâu. Chiều qua, có 1 gia đình người Trung Quốc đến quán ăn, nhìn bà mẹ ngồi chờ đứa con gái đi mua đồ ăn, biết bập bẽ tý tiếng Nhật, nhìn bà ấy thật tội nghiệp. Tự nhiên lại nhớ đến bố mẹ, bao nhiêu năm vất vả, giờ vẫn khổ vì con cái. 30 tuổi rồi mà chưa làm được gì cho bố mẹ cả, vẫn phải để bố mẹ lo lắng. Nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền để đưa bố mẹ đi chơi.
Sáng nay, được nói chuyện với mình một lúc, vui hẳn ý. Mấy ngày chỉ nhắn tin, mà thấy mình ko thèm nhắn lại, cũng chả biết làm thế nào. Thôi thì vì mọi thứ, cứ cố gắng lên mình nhé. Nhìn mình hốc hác lắm, ko được ngủ đủ giấc nên nhìn thương lắm.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire