T đang đi làm c ah, đêm nay là đêm t3 t làm đêm. T chưa bgio thức đêm như thế, t nghĩ c đi làm cũng phải thức như thế nên t cố gắng thử xem sao. Hôm đầu tiên chưa quen việc, đau hết cả tay, hqua ít việc hơn thì ko còn đau nữa. Làm đêm buồn ngủ c nhỉ? Mắt t nhìn xuống là n cứ díp vào, mà ko có thời gian mà ngơi tay. Đúng là Nhật, cái gì cũng "ko tưởng". Ở nhà t cũng từng làm việc nặng ko sao, sang đây cũng ko đến nỗi khó khăn lắm, nhưng t đi làm thẻm để gửi tiền về nhà đỡ bố mẹ. Mỗi lần mẹ t gọi điện, kể chuyện tiền nong mà đau lòng, mình đúng là gánh nặng của bố mẹ. Ngần này tuổi rồi mà chưa làm đc một việc gì ra hồn cả. T sẽ cố gắng, nhưng tiếc là, cậu ko còn là động lực, là niềm an ủi của t nữa. Ko sao, có ai đi chung với nhau lâu đâu, đến những ngã rẽ, bắt buộc chúng ta phải tạm biệt nhau. T sẽ ko buồn nữa, c vui thì t cũng vui mà. Đi làm về mệt, chả có thời gian onl, chả có ai nt hỏi thăm động viên, chắc rồi cũng sẽ quen thôi c nhỉ?
Ah htrc c mang đồ vào nhà t, có run lắm ko? Tối đó mẹ t gọi điện kể cho t nghe, c nói chuyện với bà khi mẹ t còn bận. T tò mò ko biết c nói những chuyện gì vậy? Bà t dạo này lẩm cẩm lắm, lúc nào cũng thương cô cháu gái ko ai rước. Khéo bà t lại nói linh tinh gì cho mà xem. Mà nghe có vẻ mẹ t cũng quý c, tiếc là ko có nhiều thời gian để trò chuyện với c.
Đến giờ t lên xe bus đi làm rồi, lúc nào rảnh t sẽ kể c nghe lịch trình làm việc của t sau nhé. Hì, nhớ c mà chả biết nói với c ntn cả, buồn nhỉ?
Miss u! Ctnn- lâu rồi ko được nghe từ này, hì.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire