T vừa đọc xong 1 câu chuyện, quên chưa nói với c là dạo này t lạc trong kho ngôn tình rồi, lúc nào rảnh thì lại xem phim hoặc đọc truyện. Câu chuyện tự sự của 1 cô nàng yêu đơn phương một anh chàng khoá trên. Đọc xong mà t thấy giống hệt chuyện của t ngày xưa
Hồi lớp 10, khi mới vào Chuyên, năm đó trường tổ chức cắm trại, sau khi học xong, các lớp ở lại chuẩn bị trại, rồi ngày đó, t quen anh ấy. T đội mũ đứng trên tầng 3, anh ấy ở tầng 1 cbi cọc trại, bất chợt anh nhìn lên, thấy t có vẻ buồn nên anh có đôi chút tò mò. Những ngày cbi hội trại, đôi lúc gặp nhau, bâng quơ vài câu chào. 2 ngày trại, lớp nào cũng náo nhiệt, anh có qua lớp t giúp thầy giáo đóng cọc trại, vì lớp t toàn con gái nên ko ai biết làm. Sau đó, t phát hiện ra anh ấy đi cùng đường về với t, và thế là ngày ngày t chọn giờ để đi học được gặp anh ấy.
Như người ta nói đấy, mối tình học trò đẹp, đó là rung động đầu đời, phải công nhận là như vậy, vì từ sau đó, t chưa thấy rung động trước một người ctrai nào giống như anh ấy cả. Ngay cả c, t thích c thực ra con tim t chưa thật sự rung động khi nghĩ về c. Chẳng qua chúng ta quen nhau qua cách mà thế hệ trẻ bây giờ hay làm, đó là gửi tin nhắn hằng ngày. Đó chỉ là một thói quen, chứ ko phải là rung động. Khi từ bỏ đưicj thói quen thì lúc đó t cũng chẳng còn nghĩ đến c nữa. Có lẽ vậy?
Mỗi lần ra chơi, t lại ra hành lang, ngó xuống lớp anh ấy, khi anh ấy vô tình nhìn lên, t ngượng ngùng chạy chốn, và rồi, tim t đập loạn lên.
Năm lớp 11, anh ấy biết t thích anh ấy, nh anh ấy ko thích t. Anh ấy và cô bạn cùng lớp của t thích nhau. Và từ lúc ấy, t cảm giác t như người thừa vậy, phải học cùng lớp với tình địch chứ. Anh ấy ra trường, t biết anh ấy đỗ đh, có lần t gọi điện đến nhà nhưng ko gặp, anh vừa ra ga đi hà nội. 2 năm cuối cấp 3, t ko có tin tức gì của anh ấy, chỉ thỉnh thoảng nghe đứa bạn kể, gặp anh về thăm người yêu. T lại buồn.
Ngày t cbi nhập trường đại học, anh gọi điện hỏi thăm, anh hỏi "vì sao e chọn trường xa thế?" T trả lời là "đi xa cho biết đây biết đó" nh thật ra ko phải, vì một người mà t phải đi xa. T đã nghĩ như thế.
T và người yêu của anh ấy đều trượ nguyện vọng 1, sau đó, t nghe nói cô ấy noipj hso sp1, vậy là t ko muốn học ở hn nữa. T quyết định đi Huế, vì t nghĩ, trong cùng một tp, nhất định sẽ có lúc phải gặp nhau, mà t ko muốn. Cũng có thể chúng t ko có duyên, nên từ ngày ra trường đến nay, hình như chỉ gặp lại 1,2 lần gì đó, mà là lướt qua nhau, chứ ko phải gặp nhau. Vậy mà cúng 10 năm rồi ko gặp. Ra trường đi làm được 2 năm, một lần tình cờ về nhà, dọn dẹp tủ sách và đống kỷ niệm hồi bé, có tấm ảnh anh ấy tặng t, t để ở khung ảnh nhưng ko cho ai biết. T giở ra xem rồi tự hỏi "đây là ai nhỉ?". T phải ngồi thất thần nửa tiếng mà nghĩ mãi vẫn ko biết là ai. Mãi sau đó mới nhớ ra, ah mối tình đầu của mình!
Năm ngoái, nghe đứa bạn thân kể, anh ấy chia tay người yêu vì yêu một người khác. T cứ nghĩ rằng, họ sẽ có một cái kết đẹp sau 7 năm yêu nhau. Vậy mà, sau đó, cô người yêu kia đã lấy chồng, 2 ng quen nhau đc 6 tháng thì cưới. Đúng là, cuộc đời, có ai biết đc chữ ngờ đâu
Và t cũng ko ngờ đc là t và c lại quen nhau.
Có ai mà sống với nỗi nhớ cả đời được đâu, rồi sẽ có lúc chúng ta ko thể nhớ nổi những người đã từng đi qua cuộc đời mình.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire