Sáng nay t cứ nghĩ miên man mãi, t nghĩ đến cành c sẽ nắm tay ng ấy mà ko phải t. Cú sốc thứ 2 lại đến, nhưng có lẽ lần này t đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, nên t nghĩ n sẽ nhẹ nhàng thôi. Nhưng cũng chưa biết thế nào. Vì n chưa đến mà, cái gì phải bất ngờ thì mới biết cách đối phó ra sao. Biết đâu cbi tâm lý kỹ, n lại ko đến thì sao?
Nghe c nói c buồn về công việc mà t cũng buồn. Thật ra thì t cũng đang lo cho t đây, cv hiện tại ko đủ sống, còn đóng học, còn gửi về nhà nữa. Trong khi bạn bè ai cũng 2,3 việc, học xong tủa ra đi làm, còn t, về nhà lủi thủi 1m trong phòng, lúc nhớ c thì lôi ảnh ra xem, mấy ngày c ko nt thì buồn thối ruột. Có phải t ích kỷ quá ko? Khi c thì trăm thứ lo nghĩ, t thì chỉ biết ngồi nghĩ vài thứ linh tinh do cái mạng ảo này mang lại. Nhưng đôi khi nhờ ảo mà ta biết được sự thật đằng sau thế giới thật chứ. T rất nhớ c, làm thế nào để đc về bên c bây giờ? Còn 3 tháng thôi, ko biết có kịp thời gian để kiếm tiền ko nữa. T muốn giành cho c bất ngờ là t về. Ngày đó xa quá, t cũng chưa dám nghĩ đến, nh nếu về, t sẽ cho c bất ngờ, như đã hứa, người t gặp đầu tiên sẽ là c.
T biết, cuộc sống thật khó khăn, nh c hãy cố gắng nhé, cùng nhau cố gắng vượt qua thử thách này. Chúng ta quen nhau ko biết có phải duyên số ko? Nh t ko hối hận vì đã yêu c. Dù chuyện gì có xảy ra đi nữa, quãng thời gian này cũng rất ý nghĩa với t. T nghĩ là sẽ ko yêu đc ai sau mối tình ấy. Ngay cả Liêm, liêm chỉ coi t là chỗ để dừng chân chứ ko phải yêu thật lòng. T sợ, t sợ c cũng như liêm. Cảm ơn c đã bên t. Mong đc gặp c
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire