Hôm nay t được nghỉ làm, chủ nhật mà. Sáng nay 5:30 tỉnh rồi nh cứ nằm mãi, ko hiểu sao ng cứ uể oải, vậy là 10h mới dậy. Trời nắng mà cứ trần trừ ko biết nên giặt chăn ko? Xem thời tiết thì mai lại lạnh, đắn đo mãi mà cuối cùng đem chăn lên phơi, giặt vỏ gối, giặt quần áo rét luôn. Nhưng khổ nỗi, máy giặt hnay lại có vấn đề chứ, 1 cái thì còn đọng nước, 1 cái thì giặt mãi ko xong. Chờ mãi chờ mãi 12h mới tới lượt mình. 1h mới phơi xong quần áo. Trưa nay t ăn miến xào mỳ tôm chứ ko ăn cơm, chắc mai mụn lại toé loe trên mặt cho mà xem. Hết nửa ngày rồi, đứa em phòng bên hqua nói, thằng bạn người trung quốc mời bọn t đến nhà ăn cơm, chiều n sẽ qua đón. Nó ko nói giờ nên t chẳng cbi gì cả, t chơi đtu chán chê thì n đến, phòng ốc thì bừa bộn. Ngại quá. Rồi phải mượn xe đạp để đi đến nhà bạn kia, vì từ nhà t đến đó hơi xa, ko đi bộ được. May mà thằng hàng xóm cho mượn. Trời, thằng tq kia chỉ đường sai, đi lòng vòng xa ơi là xa, gần 1h mới đến nhà thằng kia. Nhà ở Nhật bé tý, phòng n cũng chẳng rộng hơn phòng t là mấy.
Rồi bọn t ngồi chơi, chủ nhà nấu cơm, muốn giúp lắm nhưng chẳng biết nói thế nào cả. Bất đồng ngôn ngữ, vì tên ấy nói tiếng nhật khó hiểu lắm. 2 tiếng sau thì có cơm ăn, phải công nhận là cậu ấy nấu ăn cũng ngon, các món ăn cũng tương tự khẩu vị Việt Nam mình. Vừa ăn vừa nói chuyện, cũng vui phết. Ăn xong thì xem phim, uống cf. Người tq ko cần đi làm nhiều như ng Việt Nam mà vẫn đủ sống.
Chơi mãi đến 9h hơn mới về, ra ngoài lạnh, đạp xe cong mông lên mà vẫn chưa nóng người. Vì đi ven sông nên lạnh. Về nhà rồi, thấy c có onl rồi lại off, thôi cũng đến lúc t đi ngủ rồi, chắc có ng nói chuyện đêm khuya cùng c rồi, t cũng ko cần lo lắng nữa. Nếu qtam quá làm c ko vui, t cũng đành chấp nhận vậy. Nếu lơ là quá thì c nghĩ t vô tâm. T cũng chấp nhận!
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire