mardi 10 juin 2014

Lần cuối em nhớ anh, em hứa !

Hôm qua lang thang fb của một người bạn không quen, em đọc được hai bài báo, không biết có phải do bạn ấy viết hay không, nhưng sao em thấy giống hệt chuyện tình của em vậy? Người con trai ấy cũng như anh, cũng nói dối là chưa có vợ, cũng khoảng thời gian hai năm. Sao như thấy mình là nhân vật chính của bài báo vậy. Thật tình cờ thôi.
Cái ngày em biết được sự thật khủng khiếp ấy, com tim em như ngừng đập, em nghĩ cả thế giới sụp đổ ngay trước mắt, cả đêm đó em không ngủ được. Hơn cả cái lúc trước đây 10 tháng, khi anh nói lời chia tay, lúc ấy em cũng buồn lắm. Anh nói "em nên tìm người khác đi" - sao em không nghe lời anh nhỉ? Chấm dứt luôn từ đó đi, có phải bây giờ em cũng không cần biết cái sự thật, để con tim em phải đau đớn thế này. Giờ nghĩ lại, lúc ấy có là gì so với lúc này đâu. Vì sao lúc ấy, anh không nói luôn cho em biết, mà cũng do em nữa chứ nhỉ? Không hỏi lý do vì sao anh lại nói chia tay. Ah, lý do của anh lúc anh - "em là người không biết hy sinh". Vậy đấy, em đã hy sinh tuổi thanh xuân của em để yêu anh, yêu một cách mù quáng, không toan tính, không đòi hỏi, để tóm lại một câu, em không là gì trong tim anh, và là người không biết hy sinh.
Mới có mấy tháng thôi, hai nhát dao đâm vào tim, để đến hôm nay, sau một tháng, thỉnh thoảng em vẫn đau nơi ngực trái. Bạn ấy cũng hỏi "Vì sao người ta lại đối xử" với bạn ấy như vậy? giống hệt câu hỏi em dành cho anh. Nhưng em không muốn gặp lại anh lần nữa, không muốn nói gì hết. Cái lần cuối mình gặp nhau ở viện, cho em biết là sự lựa chọn của em từ hai năm trước đến nay quá là sai lầm, sai lầm trầm trọng quá. 
Chuyện của em và anh vậy là chấm dứt, đáng lẽ ra, nó nên chấm dứt từ cách đây 4 năm, đáng lẽ, nó không nên bắt đầu thì tốt hơn. Ngày em và anh gặp nhau, cái đếm hôm ấy, lỗi này là do em, giờ em còn trách ai được chứ? Chính em là người hẹn anh, và rồi, chính em lại tưởng tượng ra những viễn cảnh xa xôi của em và anh. Để giờ, tự mình cầm dao đâm vào tim mình như thế này. Trách ai bây giờ, trách mình thôi.
Khi mới biết chuyện, em thấy có lỗi với gia đình anh, em nghĩ em là người xen vào hạnh phúc gia đình anh, em thật xấu xa. Nhưng giờ nghĩ lại, em lag người vô tội, em không có lỗi gì cả. Và gia đình anh vẫn hạnh phúc cơ mà. Vì sao em phải áy náy nhỉ? Ngày em và anh gặp nhau ấy, cái ngày mà em tự coi là ngày nhận lời yêu anh, anh chưa cưới vợ. Sau một tháng, anh mới cưới cơ mà, vậy thì em làm gì có lỗi chứ? Còn những ngày tháng sau này, 2 năm 6 tháng 15 ngày, em không biết chuyện, em lại càng không có lỗi, vì anh giấu diếm mọi chuyện, lúc này, em là nạn nhân của những câu chuyện anh bịa ra. Vì em ngây thơ, nên mới tin anh, tin một cách tuyệt đối, và còn hy vọng, tưởng tượng ra những thứ rất là viển vông. 
Hy vọng nhiều thì thất vọng càng lớn, quá đúng ! Giờ bình tâm lại, em có thể dũng cảm đối mặt với anh, với sự thật này, và có thể hiên ngang với mọi người, nếu có bị người nhà anh bắt gặp, thì em vẫn là người vô tội. Nhưng có lẽ, sẽ chẳng bao giờ gặp anh nữa đâu. 
Tình cảm em giành cho anh vẫn còn, nhưng nó chỉ còn là ký ức thôi. Một khoảng thời gian không dài, cũng không ngắn, nó cho em thấy được, em là người mơ mộng như thế nào, để giờ rơi từ trên trời xuống như thế này. Nếu thời gian có quay trở lại, xin anh đừng lừa dối em như vậy. Nếu biết sự thật, em sẽ không yêu, có lẽ mình đã trở thành bạn tốt của nhau. Cuộc hội ngộ nào rồi cũng đến lúc chia tay, coi như cuộc hội ngộ của em và anh đến đây là hết. Chúng ta chia tay để mỗi người đi trên con đường mình đã chọn. Anh đã có gia đình và thiên thần nhỏ của mình. Còn em, giờ em mới bắt đầu trên con đường của mình, như cái thời gian 3 năm trước mới ra trường, 
Cuộc sống thật nhiều khó khăn, vất vả, gian dối lừa lọc. Và em hy vọng rằng sẽ không có cô gái nào bị anh lừa như em, nếu có, thật đáng thương cho họ.
Từ ngày hôm nay, em sẽ không buồn nữa vì anh nữa đâu, em hứa ! Nhớ về anh thì vẫn nhớ, vì làm sao có thể qurrn nhanh như vậy được? Nhưng nỗi nhớ ấy giành cho một người anh, một người bạn, một ngừoi làm công việc mà em ngưỡng mộ, mơ ước, một người lạ từng quen, và là một dấu chấm trong cuộc đời em.
Mỗi người con gái trông đời đều có một nút thắt trong tim, và anh chính là nút thắt trong cuộc đời em. Tạm biệt anh !

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...