Nhìn thấy bạn bè súng sính váy áo đi làm, còn mình thì quần cộc áo mai ô, thằng bé trên tay ko rời nửa bước. Lúc buồn lúc vui cũng chỉ có điện thoại, toét cả mắt.
Ông bố, bà mẹ thì luôn chân luôn tay, từ sáng đến tối. Mình thì quanh quẩn với nồi cơm ko xong. Chả được cái tích sự gì.
Ông anh, bà chị công việc ổn định, sáng đi tối về, con cái đã có người lo. Mình thì chỉ mong bố mẹ chúng về để được thoải mái một tý. Không phải càm ràm, mắng nhiếc, thư thái mồm miệng một tý.
Không công việc, không tình yêu, không suy nghĩ, không lo lắng. Vẫn có cơm ăn 3 bữa quần áo mặc cả ngày. Mà sao tủi thân ghê gớm. Tiếng nói không trọng lượng, mọi thứ bao la quá. Vẫn thấy mông lung, vô bờ.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire