5.8 vậy là 10 ngày ko liên lạc, chị quyết định gọi cho em để nghe em giải thích. Vẫn cái thái độ ko nghe rồi còn cứ gọi, em đang bận. Chị đã chặn fb, chặn cả tin nhắn để e ko nhắn đc. Nhưng lòng c ko yên, cuối cùng c vẫn mở để nhắn cho em vài dòng cuối cùng. Vậy là chúng ta ko ai nợ ai nữa. Chị ko còn tư cách để quan tâm, để yêu e nữa rồi.
Rồi e gọi, thái độ tỉnh bơ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, e nghe giọng c có vẻ khác, sao ko khác đc, khi c vẫn còn đang giận? Em xin lỗi, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là lời xin lỗi, và chị là người cuối cùng biết chuyện. Để rồi chị phải khổ sở thế này. Người ta khóc thì em quay lại, vậy chị khóc, ai quay lại với chị đây? Em vì thương nên quay lại, em đối xử tệ nhạt với chị, chị đã chịu đựng nh sao cái tin này như sét đánh, chị vẫn chưa chấp nhận đc sự thật này. Đau lắm em ơi, ai trả lại niềm tin cho chị đây?
Đax có lúc nào thật sự e nhớ đến chị chưa? E nói có cơ mà. E nói nhờ chị mà e quên ngta, sao còn quay lại làm gì??? Sao lại làm khổ c như vậy? Còn gọi điện xin lỗi nói chuyện làm gì nữa. Để c lại càng thương e hơn. C biết tính e trọng tình nghĩa, vì thế c mới yêu e. E biết c tốt với e, yêu e như thế nào cơ mà. Sao lại đối xử với c như thế? Thà cứ để mọi chuyện như cũ, để c tự huyễn hoặc rằng e yêu chị đi. Sao sự thật này phũ phàng quá
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire