samedi 25 août 2018

23.8.2018

25.7 ngày nhìn thấy cái tin nhắn mà người ta nói là cố tình để mình thấy, tim quặn thắt lại, cả bầu trời sụp đổ. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu hy vọng giờ tan biến. 7 tháng bên nhau, cùng vượt qua bao nhiêu khó khăn, những ngày lạnh giá nhất, những lúc mệt mỏi nhất, chỉ cần một tin nhắn, một câu hỏi thăm, hay những lúc bên nhau, cuồng nhiệt đến thế nào. Tất cả bỗng tan biến như chưa từng xảy ra. 
1 tháng đã qua, những nỗi nhớ ko thể gọi tên, sôd điện thoại ko dám gọi, ở cạnh nhau mà tâm hồn mỗi người 1 hướng, chỉ còn là trách nhiệm. Cố níu kéo càng đau lòng nhau, muôn vàn thử thách cũng ko thể thắng nổi con tim, khi lý trí nói ko nhưng con tim vẫn nói nhớ, phải làm sao đây?? Chỉ là nhìn thấy sđt cũng làm tim nhói đau, ko thể cứu vãn nổi cục diện nữa, thôi thì chấp nhận mình mình đau thôi. 
Càng kéo dài chẳng có điều gì tốt cho cả hai, dù vẫn muốn quan tâm nhưng ngta ko cho nữa thì phải chấp nhận thôi. Vì tình thương cao hơn tình yêu. 1 tháng dài như 7 tháng quen nhau, bao nhiêu kỷ niệm mà ng chả chút mảy may nhớ đến. Thà một lần dứt khoát, còn hơn bi luỵ đến kéo dài. Một cái ôm cuối cùng, nước mắt rơi, thắt lại mối tình ko đầu nhưng có cuối, cuộc tình ko thể gọi tên, tất cả kỷ niệm chôn vùi vào dĩ vãng mà lôi ra nhớ làm gì. Giữ lại chút tự trọng cuối cùng, nói được là làm được. Kỷ vật cũng đã trả lại, ko còn liên quan thì ko nên để lại gì, để mỗi lần nhìn thấy lại nhắc về người xưa. Thôi duyên chỉ được thế, nợ thì sẽ trả, trả xong hết nợ thì từ giờ ta là người xa lạ. Cùng dưới một bầu trời mà ko thể nhìn thấy nhau, ko được gặp nhau, ko được quan tâm nhau, sao cuộc đời trớ trêu vậy?

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...