Cũng phải thôi, con trai thì đi tìm những bạn gái xinh xắn, con gái, có 2 đứa chơi với nhau, mình thì ốm, con Heo thì bận nọ bận kia. Làm gì còn thời gian cho nhau nữa ? Cảm thấy cái tình bạn vun đắp bao nhiêu năm nay nhạt quá rồi, ngồi nói chuyện với nhau cũng thấy khách sáo, chẳng còn như xưa nữa.
Hay tại mình cứ nghĩ lung tung? Uh thì cứ cho là như thế đi, mình sống với những gì mình có và xây dựng nên, không quan tâm ai nói gì, ai đối xử với ai thế nào. Cuộc sống mà, sao cứ phải bon chen chứ? Khi nhận ra thì đã quá muộn rồi
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire