jeudi 17 mai 2018

17.5.2018

2 ngày có visa,
Nghĩ lại vẫn ko thể tin vào mắt mình, khi chỉ được visa 6 tháng. 1 tháng 13 ngày chờ đợi, 1 ngày chờ trực tiếp ở đại sứ quán, cuối cùng nhận được cái thẻ 6 tháng. Thôi, cũng còn hơn là 30 ngày, còn bnhieu ngày thì cố gắng bấy nhiêu ngày vậy. Chưa thể tưởng tượng được cảnh sẽ chia tay như thế nào. Sao cuộc đời lại bất công như vậy chứ? Mới được có 4 tháng thôi mà, sao bao nhiêu khó khăn cứ ập đến vậy? Lúc mới quen còn hứa tháng 8 sẽ cùng nhau về cơ mà, sao giờ như sét đánh ngang tai vậy trời?
Chẳng nhẽ duyên chúng ta chỉ đến vậy thôi sao? Chị sợ, sợ đến cái ngày đó lắm, cái ngày chúng ta vĩnh viễn rời xa nhau. Cách nhau có 30p để đến với nhau thôi, mà sao đã thấy xa vời lắm rồi. Giờ mà về vn, thì có lẽ cả cuộc đời sẽ ko bao giờ gặp lại nữa đâu. Chị ko muốn xa em, ko hiểu sao, từ ngày quen em, chị lúc nào cũng chỉ muốn ở cạnh em, chị sợ, sợ có người con gái khác cướp mất em ngay lúc đó. 
Có visa là phải đi làm, ngày đầu tiên quay lại, ai cũng ngạc nhiên, đưa mắt tìm những con người quen thuộc, mà sao thấy vắng bóng hết rồi. Mới đầu là anh béo, vẫn béo như thế, nhưng mặt ko còn tợn tướng như trước nữa. Hôm qua là thứ 4 nên ông Gai nghỉ, chỉ có Sato làm thôi, thấp thoáng bóng dáng Sato kéo xe phía ngoài cửa. Nagai giật mình khi nhận ra mình, anh móm hỏi sang khi nào thê, trong khi mình đi làm từ tháng 4 rồi cơ mà. Nhớ ra là anh ấy nghỉ đúng mấy hôm mình quay lại. Ngay cả truyền A mà cũng chỉ có mỗi Bibeck đứng đó, cái thời hoàng kim của VN đâu hết rồi? Chỗ đứng của Hòa mọi khi, giờ là Bibeck. Chạy ra chỗ B chơi, thấy anh Nori, anh đang ngậm ngụm nước mà đứng hình, hihi, nếu có cái máy quay, thì có lẽ đây là cảnh đẹp nhất. Đến giờ truyền chạy rồi mà vẫn chưa thấy Oji xang đâu cả, cứ tưởng nghỉ. cuối cùng cũng xuống lúc hơn 10h. 
Cún con còn gọi điện chứ, ko biết tối qua làm có vất ko, mà hnay ngủ cả ngày như thế. Chết thật, lười học quá đi. Giờ mới để ý, có cái kiểu, "sao gọi ko nghe máy", mà mình gọi, ko nghe máy cũng có nói gì đâu. 
Một người mà ngóng cả buổi ko thấy đến, ko biết hqua sao ông ý nghỉ. Gặp ông ý mới vui chứ. 2h ông đeo kính đến, vẫn cái dáng điệu ngày xưa. Mà thực ra mình mới nghỉ có 1 tháng thôi mà. Nhưng cái cảm giác quay lại, hơi khang khác. Mọi người còn làm chung đều nghỉ hết rồi, ko ai còn muốn gắn bó với nơi này nữa. Cuộc sống ở nhật thật vất vả, ai cũng còng lưng ra kiếm tiền, cuối cùng, ko biết tiền cứ đi đằng nào ko biết. 
Chỉ là cảm xúc lẫn lộn thôi, nếu về, 2 bàn tay trắng, sẽ phải làm gì đây? 

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...