Sáng mở mắt thấy fb nhắc chuyện ngày này năm xưa, 2 năm của 2 năm, tức là 4 năm đã qua, nhưng những hình ảnh của cái đêm hôm ấy vẫn hiện ra mồn một trước mắt, ko thể nào chợp mắt thêm được nữa. Nghĩ lại, thời gian cũng nhanh thật, cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ quên được, vậy mà, giờ cũng chả nhớ người đó là ai. 5 năm, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, dành cho một tên sở khanh, để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Thực chất mình ko là gì với hắn cả. Thật khốn nạn!
Vậy là tròn 2 tháng ăn chơi rồi, tiền ko có, vay chỗ nọ, trả chỗ kia. 11 năm xa nhà rồi, cuối cùng cũng chả có gì trong tay. Đúng như lời em nói đấy, 2 bằng đh cũng phải sang đây đi bốc ymt thì cũng chả khác gì em cả. Bằng đh thì sao nhỉ, lãng phí thời gian thôi mà. Đêm qua, c lại nằm xem fb của em và cô ấy, làm chị càng nhớ em nhiều hơn. Không biết đêm qua em có đi làm ko, vậy là lại nhắn tin cho em. C đã lỡ tay xóa hết đoạn hội thoại của chúng ta rồi, phải chăng ko phải lỡ tay mà là số phận sắp đặt như vậy? Có lẽ chúng ta phải xa nhau thật, c có dự cảm chẳng lành nữa rồi. Có lẽ những tháng ngày này là những tháng ngày khó khăn nhất với c, ko có visa, ko được đi làm, ngày nào cũng ở nhà rồi nghĩ lung tung. Trong khi e đi làm suốt ngày, ko có thời gian thở, c biết e rất mệt, nhưng chẳng nhẽ nhắn 1 cái tin cũng khó vậy sao? Nhìn thấy nik sáng mà cũng ko hỏi thăm được ah? Và c từng thấy, e vẫn nhắn tin với cô ấy. Những hình ảnh ấy có lẽ c ko quên được đâu, trong lòng e, vẫn còn tình cảm với cô ấy, sao lại nói chia tay? Tội cho cô ấy lắm. Và những gì c muốn làm với em, thì cô ấy đều làm cả rồi, nên c cũng ko muốn làm lại nữa. Dù đó chỉ là chụp ảnh cùng nhau thôi, nhưng c sẽ ko chụp lại các kiểu mà bọn e đã chụp. Mà chả biết chúng ta còn có cơ hội gặp nhau nữa ko, Nếu như buổi đi nộp hồ sơ, được e gọi đi, thì chắc có lẽ sẽ là lần cuối cùng c gặp e.
C sẽ nói rõ tình cảm của mình, rồi sẽ tạm biệt e. C đã hiểu được một phần nào con người e, và e ko cho c cơ hội để tìm hiểu thêm thì c đành chịu thôi. Những tháng ngày bên e, thật sự là rất vui. Cảm ơn e, cảm ơn e vì đã xuất hiện trong cuộc đời c và để lại trong tim c chút gì đó nhớ nhớ thương thương, đồng cảm. C cứ nghĩ e sẽ là tình cuối, c sẽ ko yêu thêm ai nữa. Nhưng tình cuối thì cũng là một cuộc tình, phải có kết thúc.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire