Vừa xếp xong hành lý để chuẩn bị về, vì ko có nhiều thời gian. Còn 5 ngày nữa thôi, 2 đêm ngủ nhà, 3 đêm đi làm, và đêm thứ 6 là được ngủ với mọi người ở nhà rồi. Nhanh quá, mới ngày nào còn chấn ướt chân ráo đến đây, nước mắt ngắn nước mắt dài, vậy mà giờ đã được gần 9 tháng rồi, chính xác là 8 tháng 5 ngày. mọi thứ ở đây dường như dần trở nên thân quen, con người, cũng trở nên thân thiện, đều là người một nhà, mặc dù nhiều khi ko hiểu họ nói gì.
Là vì mình quá kém, do mình lười, chứ ko phải mình dốt. nhưng sao chả có tý động lực gì cả vậy? Cứ nghĩ đến cảnh người ấy tay trong tay với người khác, bao nhiêu niềm tin dường như đều vỡ vụn hết. Cũng xác định tâm lý rồi, nhưng sao mỗi lần nghĩ đến vẫn bàng hoàng lắm.
Ngôi nhà chung - Dragon Building - mọi người đến từ mọi miền của VN, sang đây với cùng một mục đích là kiếm tiến. Rồi mỗi người một chí hướng khác nhau, có người sẽ ở lại, có người sẽ về, có người học đại học, có người học cao đẳng ... Ai cũng có ước mơ, nhưng sao cái ước mơ của mình thì chẳng giống ai cả. Ngần này tuổi rồi nhưng dường như vẫn chưa có một mục đích sống cụ thể cho riêng mình.. Dường như buông xuôi cho số phận, đến đâu thì đến vậy ấy. Sao lại thế nhỉ? Vì ai, vì cái gì mà từ một người tràn đầy nhựa sống của những năm tháng đầu 20, giờ chỉ là con người chờ đợi số phận quyết định của những năm tháng cuối 20.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire