Vậy là về nhà và qua lại được một tuần rồi. Về nhà, mọi thứ vẫn vậy, vẫn lặng lẽ như cái vốn có của nó. Có chút thay đổi chẳng qua cũng chỉ là con đường được làm đẹp hơn, có nhiều ngôi nhà mới được xây dựng nên. Quán cũ vẫn còn đó, hàng cây nay lớn hơn, tán cây rộng hơn, sai quả hơn, ko còn cành củi khô như mùa này năm ngoái nữa. Mỗi lần đi qua đó, mọi hình ảnh xưa cũ lại ùa về, lần cãi nhau, lần chia tay nhau, và cũng còn một lần cuối gặp nhau tại nơi này. Nhưng chẳng có chuyện gì để nói, thỉnh thoảng một dấu lặng làm cho không khí trở nên căng thẳng hơn.
Và rồi cậu cũng nói ra những suy nghĩ của mình, thế mà bấy lâu nay tớ lại nghĩ khác. Đúng là tớ luôn nghĩ sai, ngay từ đầu, khi chúng ta quen nhau, tớ cũng đã nghĩ sai về cậu. Tất cả đều là do tớ thôi mà. Đọc xong tâm sự của cậu, lòng tớ cũng thấy nhje tênh, vì tớ đã biết trước kết quả đó rồi, nên tớ ko buồn đâu. Chúng ta xuất phát điểm là người lạ, và rồi từ giờ trở đi, chúng ta dần trở lại thành người lạ. Tớ sẽ ko vào fb của cậu xem có gì mới, vào fb của cô ấy xem có gì mới đâu. Giờ nhiệm vụ của tớ nặng nề lắm, tớ phải làm, phải kiếm tiền cậu ah. Ngày trước tớ nghĩ đơn giản lắm, tớ chỉ cần có cậu ở bên an ủi, trò chuyện cùng tớ những lúc tớ mệt mỏi, cậu mệt mỏi, tuy chúng ta ở xa nhưng gần. Mọi thứ trở nên đơn giản với tớ hơn. Nhưng giờ nó khác rồi, tớ chỉ còn một mình, một mình bước đi, hằng đêm đi làm, ko ai biết, ko ai hay, cứ đi rồi về, lặng lẽ như một cái bóng, ko ai tâm sự, ko ai quan tâm, Gia đình cũng chỉ là một phần, cũng chỉ một tuần gọi điện một lần hỏi thăm xem tuần qua có gì mới ko, kể cho họ nghe những gì đã xảy ra. Nhưng cái tớ cần, là người hàng ngày nhắn tin hỏi thăm, an ủi tớ, chỉ cần một tin nhắn thôi cũng đủ ấm lòng rồi. Nhưng giờ thì sẽ chẳng còn điều đó nữa.
Tớ chấp nhận kết quả này mà, chúng ta chỉ đi chung trên một đoạn đường ngắn ngủi như vậy thôi, Hành trình tiếp theo, chúng ta sẽ ko bao giờ thấy nhau nữa. Ngần này tuổi rồi, đâu phải cái tuổi mới 20 mà còn nhiều lựa chọn nữa, quen ai, thân ai là muốn có một cái kết, ko phải cái kết ngỏ. Ko có tình bạn nào khac giới bền vững mà chúng ta mới quen được cậu ah,
Có lẽ đây sẽ là tâm sự cuối cùng tớ viết về cậu. trong lòng tớ ko còn nhớ cậu nhiều như trước nữa, tất cả những kỷ niệm để lại, tớ đều cất giữ cẩn thận ở nơi ấy.
Chúc mọi điều may mắn sẽ đến với cậu!
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire