dimanche 3 juin 2018

2.6.2018

Qua một đêm rồi nhưng dường như mọi cảm xúc vẫn nguyên vẹn như đang diễn ra vậy. Một buổi hẹn hò đúng nghĩa, và cả hai đã phải sắp xếp thời gian phù hợp để dành cho nhau buổi tối ấy, dù chỉ 3 tiếng thôi nhưng như vậy cũng đủ làm cho thấy mọi thứ đang diễn biến theo chiều hướng tích cực hơn rồi. Chỉ cần 1 tháng 1 lần như vậy thôi cũng được, ko cần phải 1 tuần 1 lần đâu. 
5h chiều rồi mà ko thấy ng ấy gọi lại báo, gọi cho thì lại ko nghe, cảm xúc tụt xuống rồi đấy. Rồi tin nhắn đến "cbi vào làm". Thường thì thứ 7 làm đến 5h thôi, nh sau những tin nhắn giải thích thì cũng thấy yên tâm hơn. Rồi lời hẹn 7h ở Shinjuku để đi ngắm thành phố về đêm. Sao thấy vui thế??? Vậy là bao sự chờ đợi cũng thành hiện thực, vì chỉ sợ người ấy lại nói mệt ko muốn đi. Mà đã mệt rồi thì ai còn lôi đi làm gì nữa. Mặc dù mình cũng mệt lắm. Nhưng chỉ cần nghe giọng nói thôi cũng làm mệt mỏi tan biến hết. 
7h mình đợi ở ga, quên mất, mình biết đường nh lại ko chỉ, thôi để cho ng ấy chủ động, con trai mà, thích được làm chủ mọi tình huống. Ra là ko biết đường, ko chịu tra bản đồ mà cứ đi như đúng rồi ý. Hoá ra là đi ngược đường, rồi theo bản đồ, quay lại nhé. Có lúc nắm tay, có lúc buông, tay ra mồ hôi, có vẻ trong người ko được khoẻ. Mà ng ấy lúc nào cũng xem điện tử, chả chịu nói chuyện gì cả. Nhiều lúc nói cũng vui lắm mà. Chọc mình cười suốt đấy thôi. Mình chả cần nhiều, chỉ cần ở bên cạnh người ấy thôi cũng vui rồi. 
8h cũng leo lên đến nơi được ngắm thành phố. Lần thứ 4 đến nơi này nh sao lúc ấy cảm xúc lạ lắm. Hơi trùng xuống vì ng ta ko chịu nói chuyện, nh có lúc cả 2 cùng nhìn về một phía, cùng nhìn về ngôi sao sáng trên bầu trời, cùng tìm xem nhà mình ở chỗ nào, cùng nhớ lại khoảnh khắc cách đây 2 năm, những ngày đầu khi mới sang nhật. Thời gian trôi thật chậm, nhưng ng ở bên cạnh sao thấy xa xôi quá. Chả nói với nhau câu nào, cả hai rơi vào khoảng lặng, mỗi ng đứng 1 góc. Sao thấy hụt hẫng quá, chả nhẽ buổi hẹn lại chán vậy sao. Thôi đi về, cả hai cùng mệt mỏi, đi chơi thì phải vui chứ???
Trên đường về, nói về luôn, nhưng mình cố kéo đi ăn, biết là chưa ai ăn gì, chả nhẽ đi chơi rồi về sờ cơm nguội? Nhà hàng đắt tiền thì ko dám vào, thôi cứ vào quán việt nam cũng được, muốn đến quán ngon thì lại hơi xa. Quanh đây là nơi ng ấy biết đường, để ng ấy dẫn đường, qua 3 cái ngõ cũng đến được quán vn, mà nhìn món ăn, cái gì cũng đắt. Phương châm của 2 đứa là rẻ, vì hiện tại cũng ko dư giả gì. Đến rồi thì cùng ăn chứ, ai lại để bụng đói đi về. Đặc biệt là từ ngày đi ăn, lúc nào cũng ăn món giống nhau, thế mới lạ chứ. 2 bát bún bò được bưng ra, nhìn sợi bún to mà ngán. Thôi ăn tạm, biết là ng ấy ko vui khi lần nào cũng là mình trả tiền, nhưng mình ko bao giờ câu nệ chuyện đó. Khi nào ng kia ko có thì ng này trả, mình cũng ko giành. Nh như người ấy nói, để con trai ra oai 1 tý. 
Ăn xong rồi về, để mình ko phải đổi tàu, đi thêm 1 đoạn đến ga okubo thì cả 2 ko phải đổi, lại có thêm tý thời gian đi cùng nhau. Đúng 10h thì cả hai đều có tàu, ngược đường nên cuối cùng cũng phải chia tay. Tàu đến, mình hôn vội lên má rồi chạy lên tàu. Tàu đang chạy thì có điện thoại, ko biết có chuyện gì. Ng ấy hỏi tội, mà mình ko biết đã có tội gì. Đó là tội "hôn trộm", 😂😂😂, mình ko ngờ được. Ng ấy nói "làm ng ta đứng đơ mất mấy giây", sao mình cảm thấy hạnh phúc thế? Có thật là người ấy đứng hình vài giây ko? Bắt đền tận 2m cái nụ hôn ý, sao đắt quá, tiền 1 ngày đi làm của mình đấy. Cả hai nói chuyện linh tinh một lúc, mình cũng nói ra những suy nghĩ của mình, về nỗi sợ khi nếu ng ấy ko đi, về lúc đi thì ko nói chuyện, vài cái nhỏ nhỏ nữa, vì mình muốn ng ấy hiểu thêm về mình và ngược lại. Còn ng ấy cũng nói về lời hẹn, về việc muốn đi chỗ này, chỗ kia, về việc ko có tiền, ko ươcn ngực oai phong đc. Vậy là đủ hiểu nhau rồi, mỗi ngày mình cố gắng thêm nữa là được. 
Mình dặn ng ấy về thì ngủ sớm, chơi đtu ít thôi, ng ấy cũng đang muốn thay đổi bản thân. Mỗi ng vì nhau mà thay đổi 1 tý, cùng nhau đi qua những ngày tháng vất vả sắp tới. 

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...