12.6 là ngày ghi trên tất cả các giấy tờ, nhưng lại ko đc công nhận là ngày sinh nhật. Ko hiểu đúng ko nhưng cứ mua quà tặng. Dạo này lịch làm căng quá nên ko có nhiều thời gian, thứ 2 tranh thủ đi mua quà sinh nhật, món quà đó mình đã ấp ủ từ lâu rồi, dù ko còn là gì thì mình cũng sẽ vẫn tặng. Chiếc đồng hồ đó thật đẹp, mình cũng muốn mua 1 cái. Mình đúng thật là, quần áo 1-2s thì ko dám mua mà dám mua cái đồng hồ hơn 2m.
Đúng cái ngày làm nhiều nhất từ trước đến nay, 18h đi làm, hết chỗ này đến chỗ kia, quả thật là rất mệt. Hết giờ, vội về tắm rồi mang đi tặng, còn căn giờ sao cho gặp nhau ở ga. Cuối cùng thì ngta ở nhà ngủ, chứ có đi học đâu. Cũng chả thèm nhắn tin hỏi thăm lấy một câu. Lúc gọi điện còn uể oải, nói ko phải sinh nhật. Ko muốn nhận quà, chả nhẽ lúc ấy đi về luôn. Trời thì rét, áo ko mặc, người dã dời, vẫn cố lết để mang quà đến. Tặng quà rồi mình cũng chả qtam xem có thích quà nữa ko. Thật sự là tình cảm đã quá nhạt, đến nỗi người ta từ chối thẳng thừng như thế, còn cố gắng làm gì nữa. Mẹ nói đúng, đừng hy vọng nhiều quá, rồi đến lúc lại hụt hẫng. Lời nói đó của mẹ lại một lần nữa đánh vào tâm lý của mình. Mình cũng suy nghĩ mấy hôm rồi, và kết quả là mình sẽ dừng lại.
Một mối tình 5 tháng nữa lại kết thúc trong im lặng. Rồi chúng ta sẽ lại yêu, nhưng yêu người khác. Ko phải yêu nhau.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire