12.6 mang quà đi tặng nhưng bị từ chối, mặc dù rất mệt nhưng vẫn cố. Lên tàu, nhận được tin cảm ơn, dù biết sẽ ko có lần thứ 2 đâu, nhưng hiện tại, người là duy nhất trong lòng em, em sẽ cố gắng yêu cho trọn vẹn, dù sau này ko còn liên lạc nữa, chúng ta cũng đã có những thời khắc bên nhau thật đẹp.
15.6 gọi điện hỏi xem đi học chưa, mà nhận được giọng nói "đã ko nghe rồi cứ gọi" làm bao nhiêu cảm xúc dồn nén lại, mọi thứ như giọt nước tràn ly. Người có biết là người vô tâm lắm ko, đã bao giờ Ng quan tâm đến em chưa? Hay Ng chỉ nhận quan tâm từ em, rồi Ng nói vì chuyện gia đình mà đau lòng... Tất cả chỉ đổ lỗi cho gia đình. Vậy là ngay sau đó, em đã chặn tin nhắn, xóa số điện thoại, xóa hết mọi liên lạc, rồi lại khóc, khóc vì sự vô tâm quá đáng là lời nói lạnh lùng ấy.
Ngày thứ nhất trôi qua
Ngày thứ hai, khi đi mua áo sơ mi thì Ng gọi điện, nhưng dặn lòng ko nghe. Chiều khi kyukei xong, lại thấy Ng gọi nhưng nhất quyết ko nghe. 2 ngày ko được nghe giọng nói ấy, dù chỉ nghe Ng thở thôi cũng thấy vui.
Ngày thứ 3, quả thật là ko thể nào chịu nổi nữa, lúc nào cũng mở màn hình tin nhắn, đọc đi đọc lại những tin nhắn trước đây rồi lại cất đi, ko biết giờ này Ng đang làm gì, đã dậy ăn cơm chưa? Đi làm về có mệt lắm ko?... Và rồi, đêm ấy đi làm về, lại tự động mở tin nhắn, rồi đêm ấy Ng nhắn tin, có thật là Ng lo lắng như vậy ko?
19.6 là sinh nhật mình, dặn là ko nên nói cho Ng biết, Ng sẽ lo lắng là làm sao để tra lại món quà kia, Tối đó, 2 chị em lang thang tự tìm niềm vui cho mình, mà ko biết rằng, tối đó Ng đi làm đêm. Dạo này Ng có nói cho biết lịch làm đâu mà biết được, tự nhiên tuần này họ lại gọi đi làm đấy chứ.
Và rồi, đến ngày thứ 5, ko thể chịu nổi sự nhớ mong nữa, quyết định hạ mình gọi điện, vẫn cái giọng dửng dưng ấy, ghét quá ko biết. Rồi lúc kyukei, gọi điện nói chuyện một lúc, nói cho Ng biết những ngày qua mình đã phải trải qua như thế nào, đúng như địa ngục vây. Sao lại yêu đến như vậy nhủ?
Lại một tuần nữa trôi qua, vậy là 3 tuần rồi chưa gặp nhau, nói chuyện cũng ít dần đều, rồi lại giận hờn vô cớ nữa. Đêm qua nói chuyện, Ng xưng Mình mà ko còn ngại ngùng nữa, nghe sao thấy thân thương thế. Mình cũng nói muốn được Ng ôm lúc ngủ và Ng cũng vậy, liệu đó có phải sự thật ko? Còn 1 tháng nữa thôi là Ng về vn rồi, liệu rằng khi sang, Ng có còn như bây gờ ko, hay là tất cả đều tan biến như chưa có chuyện gì xảy ra?
Hẹn Ng 1 buổi đi chơi để hâm nóng lại tình cảm 2 đứa, nhưng sao có vẻ hơi khó.
15.6 gọi điện hỏi xem đi học chưa, mà nhận được giọng nói "đã ko nghe rồi cứ gọi" làm bao nhiêu cảm xúc dồn nén lại, mọi thứ như giọt nước tràn ly. Người có biết là người vô tâm lắm ko, đã bao giờ Ng quan tâm đến em chưa? Hay Ng chỉ nhận quan tâm từ em, rồi Ng nói vì chuyện gia đình mà đau lòng... Tất cả chỉ đổ lỗi cho gia đình. Vậy là ngay sau đó, em đã chặn tin nhắn, xóa số điện thoại, xóa hết mọi liên lạc, rồi lại khóc, khóc vì sự vô tâm quá đáng là lời nói lạnh lùng ấy.
Ngày thứ nhất trôi qua
Ngày thứ hai, khi đi mua áo sơ mi thì Ng gọi điện, nhưng dặn lòng ko nghe. Chiều khi kyukei xong, lại thấy Ng gọi nhưng nhất quyết ko nghe. 2 ngày ko được nghe giọng nói ấy, dù chỉ nghe Ng thở thôi cũng thấy vui.
Ngày thứ 3, quả thật là ko thể nào chịu nổi nữa, lúc nào cũng mở màn hình tin nhắn, đọc đi đọc lại những tin nhắn trước đây rồi lại cất đi, ko biết giờ này Ng đang làm gì, đã dậy ăn cơm chưa? Đi làm về có mệt lắm ko?... Và rồi, đêm ấy đi làm về, lại tự động mở tin nhắn, rồi đêm ấy Ng nhắn tin, có thật là Ng lo lắng như vậy ko?
19.6 là sinh nhật mình, dặn là ko nên nói cho Ng biết, Ng sẽ lo lắng là làm sao để tra lại món quà kia, Tối đó, 2 chị em lang thang tự tìm niềm vui cho mình, mà ko biết rằng, tối đó Ng đi làm đêm. Dạo này Ng có nói cho biết lịch làm đâu mà biết được, tự nhiên tuần này họ lại gọi đi làm đấy chứ.
Và rồi, đến ngày thứ 5, ko thể chịu nổi sự nhớ mong nữa, quyết định hạ mình gọi điện, vẫn cái giọng dửng dưng ấy, ghét quá ko biết. Rồi lúc kyukei, gọi điện nói chuyện một lúc, nói cho Ng biết những ngày qua mình đã phải trải qua như thế nào, đúng như địa ngục vây. Sao lại yêu đến như vậy nhủ?
Lại một tuần nữa trôi qua, vậy là 3 tuần rồi chưa gặp nhau, nói chuyện cũng ít dần đều, rồi lại giận hờn vô cớ nữa. Đêm qua nói chuyện, Ng xưng Mình mà ko còn ngại ngùng nữa, nghe sao thấy thân thương thế. Mình cũng nói muốn được Ng ôm lúc ngủ và Ng cũng vậy, liệu đó có phải sự thật ko? Còn 1 tháng nữa thôi là Ng về vn rồi, liệu rằng khi sang, Ng có còn như bây gờ ko, hay là tất cả đều tan biến như chưa có chuyện gì xảy ra?
Hẹn Ng 1 buổi đi chơi để hâm nóng lại tình cảm 2 đứa, nhưng sao có vẻ hơi khó.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire