dimanche 19 juin 2016

19.6.2016

Sinh nhật đầu tiên ở nước bạn. Đã từng có 4 sinh nhật ở Huế, được mọi ng tổ chức sinh nhật cho thật là vui. Hồi ấy sinh viên nghèo, góp nhau mỗi người 10k để mua hoa quả bánh kẹo cho ng có sinh nhật. Những ngày sinh viên thật là vui! 
Năm nay, sinh nhật thật là buồn, tuy nói chuyện cả ngày với người ấy mà cũng chẳng thấy vui gì cả. Người ấy thật sự ko biết hay ko nhớ hay vô tâm vậy? Hnay là ngày gì thế ko biết, đứa nào cũng thất tình, buồn thật đấy. Mình thì đã chuẩn bị tâm lý rồi nên cũng chẳng quan trọng lắm. 
Sáng nay lại biết được tin thằng bạn bị gặp nạn trên biển, nước mắt cứ trào ra, một ngày là bạn, mãi mãi là bạn. Ngày xưa tớ đã từng thích cậu. Nh cậu có ny rồi nên t thôi. Nhận được tin c mà bàng hoàng, giờ chỉ biết hy vọng thôi, hy vọng c bình an trở về. 
Sắp hết ngày rồi, ở nhà cũng chẳng ai gọi điện nhắn tin. Cũng chẳng sao, lớn rồi mà, ngày này cũng là ngày bình thường như những ngày khác thôi. Có gì đâu. Vẫn ăn uống đều đặn 3 bữa từ sáng đến giờ. Dạo này thay đổi cách sinh hoạt, lại rối loạn. 
Mẹ nói đừng viết nên fb những tâm sự buồn, ở nhà đọc được sẽ đau lòng lắm. Nhưng ko có người để chia sẻ, ko ai trò chuyện, con biết tâm sự cùng ai đây. Biết là cuộc sống khó khăn, con cũng đã chịu đựng hết khả năng của con r, con cần một bờ vai để dựa vào lúc con mệt mỏi, con cần những lời động viên an ủi lắm chứ. Ở nhà thì chả có gì để liên lạc cả. Đợi cả tuần may ra mới đc cuộc điện thoại. Lúc đó thì cần gì nữa. Mọi mệt nhọc đều tan biến rồi. Kể lại làm gì cho đau lòng nhau. Viết vài dòng lên trang mạng cũng ko được. Con giữ trong lòng làm gì ? 
Vẫn biết nhà mình nghèo. Con đã cố gắng hết sức chi tiêu nh ko hiểu sao tiền cứ đi đâu mất. Con nào có sắm sửa đc gì cho mình đâu chứ. Con sống tình cảm, luôn cần sẻ chia an ủi chứ ko cần vẻ bề ngoài hào nhoáng. 
Hnay sinh nhật thứ 27 rồi, bạn bè chồng con hết, con biết con yếu kém nh con ko hiểu những ng con yêu thì họ lại cứ dối lừa con là sao? 
Hnay con nói chuyện với anh Hoàng, anh bộ đội ngày xưa, đó là mối tình trong sáng nhất, chưa kịp hôn chưa kịp nói lời yêu. Hôm nay nói thật lòng là ngày xưa đã từng thích nhau, nhưng giờ cũng chẳng còn tác dụng gì nữa. 2 người đã đi quá xa nhau. Nhưng trong lòng bon con vẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau. Con chỉ cần như thế thôi. Con ko oán trách vì sao họ đã rời bỏ con. Sống với nhau có được bao lâu đâu mà oán trách nhau làm gì chứ? 
Cảm ơn Thông vì đã gửi lời chúc đến tớ. Cậu luôn là ng bạn tốt nhất của tớ

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...