samedi 4 juin 2016

05.06.2016


Nhìn vào đồng hồ máy tính thì bây giờ là 4:35 am sáng, nhưng vào ngày thường thì giờ đã gần đến công ty làm rồi. Nghe "đến công ty" có vẻ oách nhỉ, còn hơn mấy từ mà mọi người hay dùng: đi cày, đi cuốc, hay hơn nữa có từ "đi làm" nghe gọn gàng hơn tý. Quen giờ nên ngày thường hay ngày nghỉ thì cũng giờ ấy là tỉnh giấc rồi. 
Hôm qua nắng cháy đầu thế mà sáng nay đã mưa ướt đường rồi, Nhật bản cũng giống Việt Nam phết, mỗi lần thay đổi thời tiết là người lại ngứa, uống thuốc như lên cơn nghiện, có thuốc thì bệnh ngừng ngay, hôm nào ko mang thuôc đi thì coi như lúc đó gãi như gãi ghẻ đến khi nó dịu đi mới thôi. Chả hiểu cái bệnh này là bệnh gì mà nó hành hạ đã gần chục năm nay, mặc dù chuyển bao nhiêu địa điểm sống rồi mà có thấy khỏi đâu? 
Hết 5 tháng nơi xứ lạ, mọi thứ dần đi vào ổn định, những con đường quen thuộc, những con người xa lạ dần trở nên quen biết, chia sẻ buồn vui khi gặp nhau mà có phải câu nào cũng hiểu đâu, có khi nói mãi chả hiểu thì lại cười một cái cho qua chuyện. Tháng 6, ở Việt Nam là tháng của những trận mưa rào bất chợt mưa rồi tạnh, vẫn có câu "đầu ráo áo ướt" ở cái mùa này. Mùa của sấm chớp đùng đoàng đến giật mình tỉnh dậy khi ngủ, nhưng sau mỗi trận mưa, thời tiết đẹp hơn, quang hơn. 
Giờ này ở nhà chắc bố đã đi lấy bún về, mẹ đang nhóm than, còn tranh thủ ra quét sân, bố về sẽ dọn bàn ghế, rửa chén rượu, rửa rau sống rồi bật đài inh om đến 6h: Đây là Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước CHXHCN VN, tèn tén ten và 6 tiếng tút. Hàng xóm quen với giờ báo thức, nên hôm nào dài không bật lại đến hỏi thăm xem gia chủ có chuyện gì ko? Gia đình nhà lợn chắc vẫn đang ngủ, được cái, 3 bố con mà ngáy thì có chạy xuống tầng 1 cũng vẫn nghe thấy. Lâu rồi ko được nói chuyện với thằng Chó con, nó chả chịu nghe điện thoại chứ, nhớ nó thế ko biết. Mỗi lần tức đuổi nó đi là nó lại cứ bám chặt lấy chân, lôi đi xềnh xệch, đúng là trẻ con...
Chuẩn bị bước vào tháng thứ 6, ah mà hôm nay là mùng 1 tháng 5 âm, năm nay sinh nhật ngày dương gần trùng ngày âm, cách nhau có 1 ngày. Đáng lẽ ra hồi ấy mẹ nên sinh vào rằm thì cuộc đời đâu nở hoa như bây giờ, tiếc là lại chệch đi 1 ngày, cách có vài tiếng thôi nhưng cuộc đời đã khác nhau lắm rồi. Mấy năm học ở Huế, ko được về giỗ Ông ngoại, năm nay và không biết bao nhiêu lần giỗ nữa sẽ ko được ở nhà. Ông chả đợi cháu ra đời để ế cháu, rồi đi gì cả. Nghe các anh kể được ông trông nom mà đến lượt cháu thì Ông đi rồi, Còn có 4 ngày nữa là cháu ra đời, vậy mà ... đến giờ cháu vẫn chưa biết mặt ông. Mỗi năm đến ngày giỗ ông, mọi người ôn lại cái ngày này năm ấy, rồi không quên kể luôn chuyện của cháu hí, vậy là cháu bao nhiêu tuổi thì ông đi được bấy nhiêu năm. 
Mỗi tuần được xả hơi 1 ngày mà chả biết đi đâu, làm gì, may mà có cái máy tính làm bạn cho đỡ buồn, hết nghe nhạc, ăn rồi ngủ, thôi thì cuộc sống cứ thế trôi cũng được. Hôm qua bạn hỏi "dạo này thế nào?" - Vấn ăn ngủ đều như trước thôi, nếu mình ko hỏi thăm thì chắc cũng chẳng còn ai nhớ đến mình. Ai cũng bận rộn mà, còn mình thì dia vì bệnh "tiền đè chết người" nên lúc nào cũng rảnh. 
Chào tháng thứ 6 ở Nhật với cơn mưa lạnh đêm qua, và từ giờ sẽ thôi ko dùng điều hòa nữa, vì máu trong mũi sẽ ko ngừng chảy. Số khổ, khổ mãi quen rồi, có điều hòa dùng trong những ngày nóng mà ko biết hưởng, đúng thật là "số khổ".

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Giấc mơ về người cũ

Hôm nay Chuột đi học đến 4 màu nên mẹ có thời gian rảnh hơn mọi hôm. Lôi máy nghịch nghịch, ôn kỷ niệm xưa với blog đã bị đóng băng 3 năm na...