Nhớ lại những ngày cuối năm 2017 nhỉ, đêm 24 làm quán mỳ xong, lúc tối mình có hẹn làm xong sẽ đi chơi, nhưng đến lúc về trời đổ mưa, nên ko đi được. Với lại hôm sau ngta đi phỏng vấn trường nên cũng ko đi được. Vậy dã 1 năm rồi đấy, và 1 tháng 10 ngày ko gặp lại nữa. Và rồi cả cuộc đời này sẽ ko bao giờ gặp lại nữa. Cuộc song mà, ai rồi cũng sẽ quên thôi, nhưng ký ức về nhau thì ko thể nói quên là quên ngay được.
Hôm qua anh hỏi, ngay này ngta tang gì, ngày này còn chưa quen nhau mà. Bất giác, một cảm giác that khó tả. Đúng là nhận lời cưới là một điều mà đến giờ thấy có chút hoang mang, bị kiểm soát, bị mất tự do. Dương của ngày xưa ko còn được bay nhảy, ko còn được tự do thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, nói chuyện với ai thì nói nữa. Thật là khó chiu, khi ngày nào đi làm về cũng phải chăm chăm về nhà nấu cơm, ăn xong thì đi ngủ. Cuộc song that tẻ nhạt.
Đi về muộn thì bị tra xét, điện thoại hết pin cũng bị nói, cuộc song kiểu gì vậy ko biết.
Chán toàn tập. Lãng mạn ko phải lối, ko biết cách nói chuyeện, Caí gì cũng tỏ ra nguy hiểm, nhưng thực chat chả biết gì.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire