Lúc buồn, người ta thường làm gì nhỉ?
Còn mình, hồi chưa có smartphone, ngủ là số 1. Còn giờ thì, hết cái nọ đến cái kia, hí hí. Vẫn chưa trừa cái trò quen qua mạng ảo.
Tớ quen cậu vào ngày như thế nào nhỉ ???
Giờ thì chả nhớ được nữa. Cái hồi nóng kỷ lục của mùa hè năm nay ấy. Hôm trước, ngồi đọc lại tin nhắn, ta quen nhau ngày 28/5 cậu ah. Hình như hnay đc 1 tháng 17 ngày. Hì hì. Già rồi nh cũng teen tý cho đời nó trẻ ra. Bao nhiêu chuyện đã nói, ah, mà mình gặp nhau ngày nào nhie? Đấy, cái hôm gặp mặt cũng cui, ngồi chơi mà quên giờ về. Hí hí. Những tin nhắn nhiều hơn nh cũng ít khi gọi điện. Ấn tượng tốt cậu nhỉ ?
Rồi hôm ấy, cái hôm nhớ nhất, đến giờ tưởng tượng lại vẫn buồn cười, bất ngờ. Tớ mời cậu đi uống nước, trả nợ vụ đi sg về, biết là cậu ko đi đc nh cứ mời. (Chơi đểu tý) rồi vừa nấu cơm vừa nhắn tin. Đi chơi vẫn nhắn tin mà con bạn đến ghen tỵ. Tớ chưa dẫn bạn đi uống nước cùng hội bạn khi nào cả. Vì lời thách thức của tớ mà cậu phi hơn 50 cây số xuống gặp tớ. Dù sao cũng cảm động chứ. Lần đầu tiên trong đời tớ, như trong phim ấy. Lúc cậu nói đang ở gần tớ mà tớ cứ nghĩ cậu trêu. Đến khi gặp mặt rồi mới tin là cậu ở trước mặt tớ thật. Hôm ấy trời chẳng chiều lòng người gì cả, nóng ko một cọng gió. Ngồi cạnh nhau mà mồ hôi cứ tứa ra. Chả biết có phải vì nóng ko hay vì hồi hộp??? Giờ nghĩ lại vẫn vui. Rồi lần thứ 3 gặp nhau. Mình cứ như đã xa nhau lâu lắm rồi, lần đầu tiên tớ đến quê hương cậu, yên bình, bao nhiêu cảm xúc mà đến khi chia tay vân chả nói hết. Tớ phải về rồi, lại tiếp tục công cuộc của mình, nhưng sao tớ vẫn tin vào một cái duyên, chúng ta sẽ còn bên nhau lâu dài nữa cậu nhỉ???
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire